Tôi năm nay 26 tuổi và đã đi làm được hai năm. người yêu tôi bằng tuổi nên cũng khá trẻ và mới bắt đầu đi làm. Chúng tôi cùng quê Quảng Bình và cùng ra HN học và quen nhau được hơn 4 năm, và là người yêu "thầm lặng" của nhau trong hai năm qua.
Tôi
năm nay 26 tuổi và đã đi làm được hai năm. người yêu tôi bằng tuổi nên
cũng khá trẻ và mới bắt đầu đi làm. chúng tôi cùng quê Quảng Bình và
cùng ra HN học và quen nhau được hơn 4 năm, và là người yêu "thầm lặng"
của nhau trong hai năm qua.
Thật sự mọi vấn đề đầu là ở tôi bởi vì một
phần anh ấy còn trẻ tuổi và chưa ổn định nên tôi không
muốn công khai hoặc tiến xa hơn_ lý do của tôi là tôi sợ mọi người
cười, nhận xét không tốt về sự lựa chọn của mình.
Anh ấy bằng tuổi nên tính cách cũng chưa chững chạc lắm, anh ấy đã theo
đuổi tôi một thời gian và sau đó vì thương anh ấy nên tôi đã nhận lời và
trao tất cả những tốt đẹp của mình cho anh.
Ảnh minh họa
Tất nhiên tôi biết rằng anh
là người tốt và có trách nhiệm, anh vẫn quan tâm chăm sóc và hứa hẹn
là sẽ tính chuyện kết hôn với tôi. Khi gần ra trường bị chậm mất 1 năm,
tôi học Kinh Tế nên ra đi làm trước anh hai năm, trong thời gian đó t
cũng rất mệt mỏi và chán nản vì anh đang là sinh viên nên chi
tiêu rất hạn hẹp, mọi thứ anh dành cho t không hơn kém là tình cảm, gia
đình anh cũng không có gì nổi trội (hoàn cảnh khó khăn), đã nhiều lần
tôi chủ động chia tay nhưng không thành vì tôi quá yêu anh và anh cũng
vậy, chúng tôi hiểu rõ điều đó. Tuy nhiên, dù rất muốn xác định với
người mà mình yêu thương nhưng t lại rất sợ, sợ cuộc sống chưa ổn định
và đồng lương bèo bọt của anh và t không thể duy trì được một cuộc sống
đầy đủ cho t và quan trọng nhất là cho con cái trong tương lai.
Tôi biết
dù tình yêu là yếu tố quan trọng nhưng thiếu thốn vật chất sẽ giết chết
đi mọi suy nghĩ và bầu trời lãng mạn tốt đẹp vốn có của tình yêu, và
khó mà duy trì được cuộc hôn nhân hạnh phúc, cuộc sống ở chố Hà thành đất chật
người đông, chi tiêu
tốn kém. Anh mới đi làm nhân viên văn phòng lương 7tr, tôi cũng thu
nhập tương tự, với đồng lương ít ỏi nếu sống ở HN thì tiền nhà, điện,
nước, ăn uống sinh hoạt, đối nội đối ngoại, rồi con cái, bao giờ tôi mới
có thể sống thoải mái và có mái ấm riêng.
Lúc ở quê lên học đại học, t
đã tự nhủ là sẽ cố gắng để không khổ như bố mẹ, tìm một tấm chồng lý
tưởng để mình có thể đỡ đần bố mẹ và GD, hơn nữa là xây dựng mái ấm bền
lâu bên người mà mình yêu. Nhưng tôi đã yêu anh, một người hoàn toàn ngược
lại với mơ ước của tôi.
Tôi sợ cái cảnh sống tạm bợ như thời sinh viên
đối với cuộc sống gia đình, thiếu thốn vật chất và bị sức ép tâm lý trong môi
trường như vậy (sức khỏe của tôi cũng không tốt). Mặc dù yêu anh nhưng t
lại không giám mơ mộng tới tương lại của hai đứa, mỗi lần hỏi anh về
tương lai, anh đều cười trừ hoặc trả lời qua loa. Tôi rất buồn và thật sự
muốn bên anh, được làm vợ anh nhưng anh quá nghèo, nếu lấy anh chắc chắn
tôi sẽ khổ, có thể sẽ đi trọ, thiếu thốn cả đời và con cái tôi cũng sẽ
có số phận thiệt thời tương tự. Đó cũng chính là lý do mà tôi không muốn
công khai là người yêu của anh, không dám tự tin chấp nhận tương lai mà
dĩ nhiên là ai cũng biết như tôi vừa kể.
Tôi
vốn cũng không phải là người thông minh sắc sảo nhưng cũng ưa nhìn chút
chút, từ nhỏ sức khỏe yếu nên không phải làm việc nhiều, tôi
thiết nghĩ cuộc sống với anh trong tương lai có thể tôi không chịu nổi.
Bây giờ tôi cũng không biết tính thế nào? có nên tiếp tục mối quan hệ này nữa hay
không vì tôi vẫn rất yêu và thương anh và anh cũng vậy.
Tôi đã suy nghĩ và khóc rất nhiều mỗi khi đấu tranh tư tưởng về việc có
nên duy trì hay chấm dứt mối quan hệ với anh (tôi cũng có một số đối
tượng khác theo đuổi). Tôi đã 26_cái tuổi mà có thể nói là lý tưởng để
có gia đình, bạn tôi ai cũng đang có bầu, sắp cưới, có nhà cửa đang hoàng (gia đình
chồng có điều kiện và chồng có công việc ổn định).
Nhiều lúc nghĩ tôi thấy cực
kỳ tủi thân và buồn mặc dù có thể mình may mắn hơn những
người khác và kết quả này là do sự lựa chọn của bản thân nhưng thật sự
mình rất hoang mang và chán nản với anh, với tương lai mù mịt không mấy
êm đềm của hai đứa. Tôi sợ tôi không thể vượt qua được sóng gió quá lớn
này. Tôi không đủ tự tin, các bạn hãy cho tôi lời khuyên là tôi nên làm gì
nhé?