Chia tay công ty của nhạc sỹHà Dũng, Trà My Idol trưởng thành hơn. Cô đang tận hưởng cảm giác độc lập trongcuộc sống và cả sự nghiệp.
Trà My lấy ra một bịch thuốc, phân trần:“Lại ốm rồi. Mấy hôm nay tôi cảm thấy mệt trong người. Mà côngviệc lại đầy ra đấy, giờ mới biết sức khỏe quý đến thế nào!”.
![]() |
Đi vũ trường không phải là chuyệnxấu
Khi tôi đề cập đến việc phỏng vấn mộtTrà My đời thường, một “góc khuất” khác của Trà My, cô hơi khựnglại. Bằng giọng trầm của người đang bị …sổ mũi, Trà My trả lời: ‘Ngoạitrừ những chuyện quay khứ liên quan đến Hà Dũng, còn tất cả nhữngchuyện khác thì vô tư”. Và câu chuyện của chúng tôi bắt đầu…
Không phải cố ý nhắc lại chuyện đãqua, nhưng trước Trà My đang gấp rút chuẩn bị cho những dự án mớiđây nhạc sỹ Hà Dũng có phát biểu rằng anh ấy không hài lòng vì TràMy đi vũ trường quá nhiều. Điều này khiến khán giả nhìn nhận chị là một “con nghiện” vũ trường. Chị nghĩ sao?
Nói là “con nghiện” thì hơi quá, đúnglà tôi đi vũ trường từ lúc còn rất nhỏ, tầm mười bốn tuổi thì phải.Tuy nhiên, lúc ấy tôi vào vũ trường không phải để nhảy nhót, đàn đúmvới bạn bè mà tôi đi làm.
Tôi có sinh hoạt chung với một nhómbạn học trường Cao đẳng Nghệ thuật quân đội Hà Nội, rồi nhóm bạn ấythành lập một nhóm nhảy đi diễn ở các vũ trường, khách sạn tại HàNội… Không chỉ có nhạc dance, chúng tôi còn biểu diễn cả những điệumúa dân tộc cho các hội nghị. Nói chung, hồi ấy tôi thường lui tớicác vũ trường nhưng đơn giản là vì công việc. Biểu diễn xong là tôimệt đừ người, còn hơi sức đâu mà ở lại nhảy nhót, quậy phá như mọingười nghĩ chứ.
Thế nhưng sau khi trở thành ca sĩ,không còn phải mưu sinh với nghề nhảy nữa, nhiều người nói chị vẫnrất hay đi sàn?
Có thể người phát biểu câu nói ấy vẫnchưa gặp tôi tại vũ trường lần nào cả. Bây giờ, giới trẻ đi vũtrường cũng là chuyện hết sức bình thường, không có gì phải lên ánquá gay gắt. Mỗi người có một cách giải trí khác nhau, có ngườithích đi xem phim, xem kịch, có người thích ở nhà đọc sách, xemti-vi, cũng có người thích đễn vũ trường để xả stress như tôi.
![]() |
Tôi chẳng thấy cổ xúy, cũng không phêphán việc đi vũ trường nhưng theo quan điểm của riêng tôi, đi vũtrường không có gì là không đàng hoàng cả. Nếu một người vào vũtrường chỉ để giải trí, để nghe nhạc một cách đơn thuần, không sửdụng chất kích thích, không đánh lộn, đập phá, tại sao lại kết luậnhọ là dân chơi?
Sự thật, khi trở thành ca sĩ rồi, tôirất ít đi vũ trường. Một năm tôi chỉ đi vào đó vài lần, tất nhiên lànhững dịp đặc biệt như mừng sinh nhật bạn bè, đón lễ Tết, chào nămmới…
Vậy còn chuyện chị cũng là một tay“quậy quọ” và uống rượu “cừ khôi” thì sao?
Lại thêm một nhận xét vô căn cứ. Tôikhông quậy như mọi người nghĩ đâu. Hồi học cấp 2, tôi có thử uốngbia, chỉ uống được gần hai chai là tôi say bét nhè và nằm ì một chỗrồi. Bây giờ còn tệ hơn, bia tôi uống được một chai rưỡi là đầuhàng, còn rượu chỉ nhấp môi chừng hai ly nhỏ là say rồi. Tửu lượngnhư vậy có được gọi là “cừ khôi” không nhỉ?
Được và mất
Mười bốn tuổi đã đi vũ trường vàtiếp xúc với khá nhiều thành phần, chị không ngại điều này sẽ ảnhhưởng đến cách sống của mình sao?
Đúng là tôi đã từng tiếp xúc và quen rấtnhiều thành phần trong xã hội, hiền lành có, dân chơi cũng có nhưngtôi vẫn là tôi. Tôi có cách sống riêng, không ai có thể ép buộc hayảnh hưởng đến tôi được. Tính của tôi là vậy đó. Tôi thích là làm,làm cho bằng được, còn nếu tôi không thích cho dù ép cách mấy, dụ dỗcách mấy tôi cũng nói không là không.Trước đây, trong dịp sinh nhật một ngườibạn, tôi có vào vũ trường. Đứng nhảy một hồi, một bạn trong nhóm rủtôi dùng thử chất kích thích. Tôi bảo không, thế là đứa khác quaysang “ép”, tôi vẫn kiên quyết trả lời không.
![]() |
Ép buộc mãi không được, đám bạn mớichịu buông tha cho tôi đấy. Tụi nó biết rõ tính tôi mà, đã khôngmuốn làm thì có ép hay năn nỉ đến đâu cũng không được.
Trong một lần chụp ảnh, thấy chị hútthuốc, thậm chí hút hơi nhiều trong một thời gian ngắn. Chị biết hútthuốc không có lợi cho sức khỏe chứ?
Chuyện đó chắc đã xảy ra khá lâurồi, khi tôi vừa thi xong Vietnam Idol. Xa gia đình, từ Hà Nội vàoSài Gòn một mình, tâm trạng một đứa con gái mới lớn như tôi saokhông buồn, không nhớ nhà được?
Trùng hợp trong nhóm của tôi có mộtanh bạn ở Hà Nội. Thấy anh ấy hút thuốc hay hay, tôi cũng thử. Thếthôi. Rồi sau này vào công ty của anh Hà Dũng, mỗi khi buồn bực haybị áp lực công việc, thỉnh thoảng tôi cũng hút vài điếu.
Tuy nhiên, loại thuốc lá tôi dùng làloại dành cho phụ nữ, rất nhẹ. Và thói quen đó cũng chỉ kéo dàitrong một thời gian ngắn. Bây giờ tôi đã bỏ hẳn, không còn hút nữa.Tôi sợ gia đình biết được sẽ trách tôi, đặc biệt là anh Hai. Anhkhông muốn tôi đụng đến bất cứ thứ gì có hại cho sức khỏe.
Vừa thi xong Vietnam Idol, chị đãđược một công ty và nhạc sĩ Hà Dũng bỏ số tiền lớn để đầu tư. Rấtnhiều ca sĩ trẻ mơ ước có được cơ hội như chị. Thế nhưng giữa sự“bảo bọc” đó, chị vẫn có những lúc buồn và đơn độc sao?
Đúng là tôi được công ty đầu tư,trang bị rất nhiều, từ việc tổ chức các show diễn, phương tiện đilại, quần áo, mối quan hệ với báo chí, kinh phí làm album…Nhiềungười nhìn vào sẽ thấy tôi có một cuộc sống đủ đầy về vật chất, vềnhững mối quan hệ, thậm chí chắc họ còn cho rằng tôi quá sungsướng.
![]() |
Thế nhưng thật ra, họ đâu biết rằngđể có những thứ đó, tôi đã phải hy sinh rất nhiều. Họ càng khôngbiết tôi đã phải gồng mình lên thế nào trước áp lực côngviệc.
Cuối năm 2007, sau khi cuộc thiVietnam Idol kết thúc, tôi đã phải vào Sài Gòn quay để chuẩn bị làmlive show cho kịp tháng Năm năm sau. Ê-kíp lúc đó chỉ chú ý đến việcPR, lo về mặt hình ảnh, dựng sân khấu…
Trong khi đó, thời gian tập luyện vềchuyên môn quá ít cộng thêm áp lực tâm lý đã khiến tôi bị stress mộtthời gian dài. Năm đó, tôi chỉ mới mười tám tuổi. Thực ra, tôi cóđươc nhiều thứ và cũng đã mất nhiều. Đó là tình cảm gia đình và mộttuổi thơ hồn nhiên, mơ mộng.
Hết lòng với gia đình nhưng chừngmực với bạn bè
My nói với tôi rằng cô là một người“nặng nợ” với gia đình. Với My, gia đình là trên hết, trên cả bảnthân cô hay tình yêu trai gái. Thế nên dù là con út, cô tự nhận mìnhphải có trách nhiệm lo cho gia đình.
Anh Hai của Trà My hiện đã lập giađình và có cuộc sống ổn định tại Hà Nội, chỉ còn anh Ba đang họcnghề làm tóc. Trà My đang nhờ vả một tay kéo nổi tiếng ở Sài Gòngiúp anh có một chân học việc. Cô hy vọng anh sẽ trụ lại và sống tốtở Sài Gòn.
Nghe Trà My kể giống như chị là“chị cả” chứ không phải em út trong nhà?
Tính tôi là thế, cái gì cũng muốn lo,muốn vun đắp cho gia đình. Khi tôi còn nhỏ, mỗi lần đi diễn về tôimang tiền đưa hết cho mẹ.
Lúc chưa có điều kiện đã vậy, bây giờcuộc sống dư dả hơn nhưng gia đình mình ở Hà Nội vẫn chưa được đầyđủ, tôi thấy khó chịu lắm. Phải lo cho gia đình sống thật sung túc,tôi mới yên tâm được.
![]() |
Anh Hai của tôi hơn 30 tuổi rồi nhưnggiục mãi mới chịu ra Bắc lấy vợ và yên ổn làm ăn. Còn việc học nghềcủa anh Ba coi như cũng tạm ổn.
Ước mơ hiện giờ của tôi là có một cănnhà khang trang hơn ở Sài Gòn để rước bố mẹ và các anh vào đây sốngchung. Bản thân tôi cũng không có nhu cầu gì cao sang. Mỗi khi muasắm thứ gì đắt tiền một chút, tôi phải suy nghĩ nhiều lắm. Thế nhưngnếu mua cho gia đình, bao nhiêu tôi cũng không tiếc.
Vậy còn đối với bạn bè, chị dànhnhiều tình cảm như thế không?
Tôi có rất ít bạn nhưng đã thân với aithì sẽ thân cực kỳ. Tuổi thơ của tôi không được hồn nhiên mơ mộng,không được thoải mái bay nhảy, vui chơi như nhiều người khác nên tôirất thèm những giây phút vui vẻ bên bạn bè. Lúc ấy, tôi có thể thoảimái đầu óc vì không cần phải suy nghĩ nhiều.Trước đây tôi bồng bột lắm, ai cũng cóthể chơi, ai cũng có thể thân thiết được. Bây giờ thì khác, tôi biếtsuy nghĩ, biết đánh giá thế nào là một người bạn bình thường và thếnào là một người bạn “đặc biệt”.
Hồi đó, tôi có thói quen đối xử hếtmình với bạn bè, sẵn sàng giúp đỡ khi họ cần. Điều đó vô tình tạocho họ cách nghĩ “ỷ lại”. Khi tôi có chút gì “không hết lòng”,họ quay sang nói tôi không tốt, vì thế tôi đã thay đổi cáchnghĩ.
Bây giờ đối với bạn bè dạng bìnhthường, tôi cư xử chừng mực để vẫn là bạn bè nhưng họ sẽ không có ýnghĩ dựa dẫm vào mình.
Vậy thì vì cá tính của chị hay vìlý do chị rời khỏi công ty của anh Hà Dũng nên bây giờ, chị ít đượcsăn đón như trước?
Có một điều ít ai biết, bây giờ tôinhận được nhiều show hơn khi còn làm việc trong công ty của anh HàDũng. Lúc đó, đa số họ tìm đến tôi cho những show có tầm cỡ nên nóingười ta săn đón tôi nhiều cũng không sai. Có lẽ vì anh Dũng có mốiquan hệ khá rộng, mặt khác, báo chí lại hay tò mò về những chuyệnngười đẹp – đại gia, thế nên vô hình trung tôi thành tâm điểm chúý.
![]() |
Nói gì thì nói, tôi biết ơn anh HàDũng rất nhiều vì chính anh là người đã tạo nền tảng chắc chắn đểtôi bước vào thế giới showbiz. Thế nhưng rời khỏi công ty, tôi lạicó được nhiều thứ khác. Đó là sự chủ động trong công việc và thờigian dành cho gia đình. Bây giờ tôi cảm thấy khá thoải mái.
Đã đến lúc nghĩ đến chuyện tìnhcảm.
Nghĩa là bây giờ, chị phải tự bươnchải để chăm lo cho cuộc sống? Nếu có một đại gia khác ngỏ ý muốn“đỡ đầu” cho chị giống như lần trước, chị nghĩ sao?
Hiện tại, tôi đang chuyển sang một cănnhà lớn hơn và vẫn phải làm thủ tục vay tiền ngân hàng, trả góp hàngtháng nhưng tôi không nề hà chuyện đó. Đồng tiền do công sức mìnhlàm ra mới quý và đáng trân trọng.Bây giờ tôi đã đủ sức để đứng trên đôichân của mình rồi nên đây cũng là lúc tôi nghĩ đến chuyện tình cảm.Nếu như có một đại gia “ngỏ ý” với tôi mà chúng tôi thực sự có tìnhcảm và hợp nhau, tôi sẽ tiến tới, còn ngược lại tôi sẽ từ chối.
Gần đây, chị hay xuất hiện cùngnhóm The Men. Có tin đồn chị có “tình ý” với thành viên Tiến Dũng,không biết thực hư thế nào?
Tin đồn vẫn là tin đồn. Không chỉ cóThe Men, tôi còn chơi thân với một số đồng nghiệp khác, chẳng lẽ cứthấy tôi đi chung với ai thì kết luận tôi có “tình ý” với ngườiđó.
Gần đây tôi cũng ít gặp họ, khôngphải vì chúng tôi có “xích mích tình cảm” mà vì tôi quá bận. Hơnnữa, tôi cũng đang muốn khẳng định mình là một ca sĩ độc lập. Trongdự án âm nhạc sắp tới của tôi, có thể sẽ không có The Men nữa.
![]() |
Đâu là mẫu người đàn ông lý tưởngtrong mắt chị?
Trước hết, người đó phải có tính độclập và một đời sống kinh tế vững vàng. Thứ hai, phải biết quan tâmvà tôn trọng gia đình của tôi. Thứ ba, ngoại hình phải dễ nhìn mộtchút. Cuối cùng, phải là một người rộng lượng, không quá nhỏ nhặt vàbiết thông cảm cho công việc, nghề nghiệp của tôi.
Đặc biệt trong tình cảm, tôi ghétnhất bị lừa dối. Tôi là người chung thuỷ nên tôi yêu cầu người đànông của mình tuyệt đối không được lăng nhăng.
Chị đã có dự tính bao giờ sẽ theochàng về dinh chưa?
Hiện tại thì chưa. Tôi nghĩ mình cònquá trẻ để tính đến chuyện chồng con. Khi nào lo cho gia đình xongtôi mới tính tiếp. Có thể đến năm ba mươi tuổi tôi mới được làm côdâu chăng? (cười)
Chuyển đề tài nhé! Có người nhậnxét chị thuộc tuýp phụ nữ quyến rũ. Chị nghĩ thế nào?
Tôi nghĩ mình không thuộc tuýp đó.Tôi chẳng phải dạng người đẹp, cũng không phải chân dài, lại càngkhông có cách nói chuyện quyến rũ phái mạnh. Có chăng tôi chỉ là mộtphụ nữ cá tính mà thôi.
Thế nhưng vì sao chị vẫn thực hiệnnhiều bộ ảnh gợi cảm trên Internet?Tôi cho rằng mình giống như một phụ nữcó phong cách Tomboy. Tuy nhiên, Tomboy của tôi lại đầy nữ tính chứkhông quá mạnh mẽ và manly. Dùng sự gợi cảm để thực hiện nét nữtính, nhiều ca sĩ đã làm rồi nên tôi muốn một cái gì đó mới hơn. Vídụ, gần đây tôi đã chụp một bộ ảnh theo phong cách Playboy.
Nghe đến hai từ này, hẳn nhiều ngườisẽ “dị ứng” nhưng thật ra đó chỉ là một phong cách thời trang gắnvới đôi tai thỏ. Tôi và stylist đã suy nghĩ rất nhiều về bộ ảnh thậtgợi cảm mà không gây ngộ ấy thật sự làm tôi hài lòng.
Xin cảm ơn chị!
TheoThế giới Văn hóa







