Sau nhiều năm vắng bóng màn ảnh rộng, Trường Giang trở lại với vai trò diễn viên, đạo diễn, nhà sản xuất cho chính bộ phim của mình. Nhà ba tôi một phòng của Trường Giang được định vị là bộ phim gia đình với cốt truyện đơn giản, dễ xem ngày đầu năm.

Một tuần kể từ ngày công chiếu chính thức, phim thu về 87 tỷ đồng (số liệu từ Box Office Vietnam tính đến sáng 24/2). Thành tích cho thấy sức hút thương hiệu của Trường Giang và lợi thế của dòng phim gia đình mùa Tết. Việc xếp ở vị trí thứ hai về doanh thu trong cuộc đua bốn phim Tết có thể coi là thành công của Nhà ba tôi một phòng.

An toàn, nặng bi kịch

Phim theo chân ông Thạch (Trường Giang) - người cha sống bằng nghề làm mắm, một mình nuôi con gái An (Đoàn Minh Anh) ăn học. Hai cha con sống trong căn tập thể nhỏ chỉ có một phòng, được ngăn cách bằng bức vách.

Khi con gái đến tuổi biết yêu, mối quan hệ cha con nảy sinh mâu thuẫn. Sự trở về của bà Lệ (Như Vân) - mẹ An - càng khiến cuộc sống của ông Thạch và con gái đảo lộn và rẽ sang một hướng mà ông Thạch không thể kiểm soát.

639165140-1505135281179007-8125521494260408849-n.jpg
634539743-1508999981225281-6908686908411100748-n.jpg
637930423-1508999891225290-8033806097150760515-n.jpg
634207727-1508999777891968-8666687486982611201-n.jpg
Phim mang màu sắc gần gũi, đời thường, không khí sum họp gia đình dễ xem, dễ cảm.

Nửa đầu phim là những lát cắt về cuộc sống gà trống nuôi con của ông Thạch. Lối triển khai đơn giản, nhẹ nhàng nhưng hiệu quả, xoay quanh nỗ lực của một người cha muốn chen chân vào thế giới Gen Z để hiểu con hơn. Dù đề tài và cách kể không mới, Trường Giang đảm bảo được tính an toàn cho một bộ phim gia đình chiếu Tết.

Ở vai trò đạo diễn kiêm nam chính, Trường Giang ban đầu không phô diễn phong cách hài quen thuộc mà tạo ấn tượng bằng hình ảnh người cha lam lũ, nhiều bất an. Phim mở đầu với cảnh làm mắm - nghề nuôi sống hai cha con ông Thạch. Cảnh quay được đầu tư về mặt dàn dựng, làm nền cho hình ảnh người cha bình dân tần tảo nuôi con.

Đầu phim là những tình huống gần gũi, lấy yếu tố hài hước làm chủ đạo để kể sơ về cuộc sống và mối quan hệ xung quanh cha con ông Thạch. Tuy nhiên, khi những miếng hài không còn mới mẻ và đủ giữ chân khán giả ở nửa sau, phim bắt đầu bộc lộ điểm yếu.

Quá trung thành với lối kể an toàn, Nhà ba tôi một phòng không có gì mới mẻ ngoài công thức quen thuộc của dòng phim gia đình Việt. Mâu thuẫn thế hệ, nỗi lo của cha mẹ trước hoài bão lớn của con cái và tổn thương, đổ vỡ trong hôn nhân được triển khai theo cách dễ đoán. Sự xuất hiện của Lệ - vợ cũ ông Thạch - cũng không hề gây bất ngờ.

Đối lập với màu sắc tươi sáng ban đầu, nửa cuối phim dồn dập những bi kịch không cần thiết, tạo cảm giác liên tục muốn lấy nước mắt của người xem một cách vụng về. Cuối phim, ông Thạch phát hiện bị bệnh Alzheimer. Chi tiết này đủ để khiến khán giả cảm động với hành trình của người cha quên mình, hy sinh mọi thứ vì con nhưng trái lại, lấy bệnh tật để giải quyết sự bất hòa cha con không phải cách làm hay. Sau chi tiết ông Thạch bị bệnh, diễn biến tâm lý các nhân vật, nhất là An, bị xáo trộn. Quá trình thấu hiểu giữa cha con An gần như biến mất, chỉ còn nỗi lo bệnh tật kéo hai người khỏi mâu thuẫn. Trong khi đó, người xem mong chờ những rạn nứt được hàn gắn theo cách tự nhiên hơn.

Những cảnh cuối, phim truyền đi thông điệp về tình cha con nhưng đáng tiếc lại chọn cách thể hiện không mấy tinh tế. Sự lo lắng của ông Thạch dành cho con, lòng hiếu thảo của An hay những rạn nứt do khoảng cách thế hệ chủ yếu thể hiện qua phân cảnh đối thoại, khóc lóc. Thậm chí, nhân vật ông Thạch khóc quá nhiều, khóc ở mọi hoàn cảnh, khiến phim không đủ khoảng nghỉ để khán giả suy ngẫm.

Phim có một số câu thoại giáo điều lặp lại như “mọi thứ con làm là vì ba”, nhưng không thể hiện được bằng hành động đi kèm.

639171782-1505137871178748-6482891631625589588-n.jpg
635300987-1508999934558619-1888169621323804306-n.jpg
Trường Giang khóc liên tục.

Lời thoại nhân vật phải làm thay vai trò của những cảnh diễn xuất bằng mắt, đặc tả nội tâm, khiến phân đoạn bi kịch trôi qua ồn ào, không kịp để lại cảm nhận nào sâu sắc.

Trường Giang dường như muốn phô diễn năng lực diễn xuất quá nhiều ở những cách khác nên đôi khi tạo hiệu ứng ngược. Những cảnh cau mày, nhăn mặt cũng xuất hiện dày, thiếu tiết chế.

Nhà ba tôi một phòng đưa nhiều yếu tố melodrama, nhất là ở cảnh bi kịch gắn liền với mưa, cảnh khóc của nhân vật. Phim hơi tham hiệu ứng về cả âm thanh lẫn hình ảnh, thậm chí có cảnh mang màu sắc siêu thực, hành động, gần như lạc quẻ so với định hướng ban đầu là phim gia đình.

Một số tình huống được đặt vấn đề tốt nhưng cách triển khai, giải quyết để lộ mâu thuẫn. Nhân vật An chỉ trong tích tắc đã phát hiện bà Lệ là mẹ ruột nhưng không có biểu cảm gì đặc biệt, thậm chí đón nhận người mẹ tưởng như đã qua đời một cách rất hồn nhiên, đơn thuần.

An cũng không có nhu cầu hỏi kỹ ông Thạch về hoàn cảnh thật sự của mẹ và lý do bà Lệ bỏ đi gần 20 năm qua. Trong khi đó, chỉ với chi tiết phát hiện cha từng tiếp xúc với bạn trai mình là Phát (Anh Tú), An lại đùng đùng bỏ đi, trách cứ cha can thiệp quá sâu vào cuộc sống.

Tâm lý nhân vật An cũng khiến khán giả theo dõi phải chóng mặt, đang vui vẻ làm bạn với bà Lệ, lại quay ngoắt sang khước từ, hờn giận mà không có lý do gì cụ thể.

Phim chưa đi sâu vào nội tâm nhân vật mà chỉ khai thác câu chuyện từ bề nổi, sau đó lại dùng cảnh khóc và lời thoại có phần giáo điều, lặp lại để làm đậm thêm xung đột trong phim.

Lê Khánh và dàn cameo ăn điểm

Về diễn xuất, Trường Giang vẫn lấn át dàn diễn viên với những cảnh khóc, gào thét, đau đớn vì bệnh tật. Nam diễn viên chưa cho thấy màn lột xác hoàn toàn nhưng vẫn hoàn thành vai diễn tròn trịa. Sự lựa chọn của Trường Giang khiến vai ông Thạch có lúc vô lý. Là người cha mạnh mẽ, một mình nuôi con suốt gần 20 năm nhưng lại quá mau nước mắt.

Trường Giang và Đoàn Minh Anh thể hiện mối quan hệ cha con tự nhiên. Hai nhân vật chính gánh toàn bộ phần cảm xúc nặng nề của phim. Một số cảnh Minh Anh chưa tiết chế được sự nhí nhảnh nhưng cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến mạch kể.

Dàn diễn viên phụ như Lê Khánh, Như Vân làm khá tốt, đặc biệt là Lê Khánh duyên dáng, luôn tạo tiếng cười nhẹ nhàng cho phim. Vai của Lê Khánh đóng vai trò cân bằng lại bầu không khí nặng nề ở cuối phim, cũng để lại nhiều xúc động cho khán giả. Bà Châu là người đáng được khen ngợi vì lòng nhân ái và tình thương thực sự dành cho ông Thạch, hoàn toàn không phải kiểu nhân vật hài hước vô tri.

635170748-1483183189843726-7273156536641342437-n.jpg
635442416-1508999834558629-8404206836933718939-n.jpg
Lê Khánh duyên dáng trong vai bà Châu.

Nhân vật bạn trai An do Anh Tú Atus đảm nhận được xây dựng theo mô-típ “anh chàng ngây ngô” nhưng thiếu thực tế, không thuyết phục được người xem để trở thành một đôi với cô gái chín chắn như An. Sự thiếu tương đồng về mặt tính cách khiến mối quan hệ khập khiễng. Vai của Anh Tú cần đào sâu thêm để nam diễn viên bung được khả năng diễn xuất.

Nguyễn Đình Như Vân là lựa chọn hợp lý cho vai Lệ, đặc biệt ở phần tạo hình. Diễn xuất chưa đủ bứt phá nhưng Như Vân cũng hoàn thành vai bà Lệ chỉn chu, tạo được sự đồng cảm.

Điểm thú vị là không khí Tết rộn ràng đúng nghĩa nhờ dàn cameo Tiến Luật, Lâm Vỹ Dạ, Kiều Minh Tuấn, Ngô Kiến Huy, Hiếu thứ hai, Cris Phan, Lê Dương Bảo Lâm, Phát La, Otis. Mỗi nhân vật mang một màu sắc, xuất hiện trong phim hợp lý, không bị sượng. Dàn cameo tuy đông nhưng không lấn vào tuyến chính mà chỉ là gia vị vừa đủ để phim hài hước, có điểm nhấn hơn.

637875553-1323612556468614-6907451408804042499-n.jpg
636707452-1323612543135282-7048915980269567548-n.jpg
635641996-1323612569801946-7761461573534552215-n.jpg
Dàn cameo hài hước là tính toán thông minh của Trường Giang.

Bỏ qua những vụng về trong việc triển khai mạch cảm xúc, Nhà ba tôi một phòng vẫn là lựa chọn an toàn cho khán giả ra rạp dịp Tết Nguyên đán và những ngày sau kỳ nghỉ. Phim dừng ở mức nhẹ nhàng, giản dị, không căng não khi xem. Lần đầu làm đạo diễn điện ảnh, Trường Giang có một tác phẩm đủ làm anh tạm hài lòng về mặt doanh thu, đảm bảo kết nối được với số đông khán giả nhờ đề tài gia đình quen thuộc. Phim để lại dư vị đúng với tinh thần Tết: gia đình không cần hoàn hảo, chỉ cần ở bên nhau.

Theo Tiền Phong