Bàng hoàng, tôi lặn lội lênTrà Giác để tìm hiểu mọi chuyện, và thật bất ngờ khi đó là câu chuyện có thật vàcũng thật buồn.

Những tưởng chuyện đó không thể xảy ra, nhưng khi anh bạn tôi chua chát nói ởViệt Nam mình cũng có, tôi vẫn nửa tin nửa ngờ, anh bạn khẳng định chắc nịch:“Cứ lên xã Trà Giác, huyện Bắc Trà My, Quảng Nam hỏi thì sẽ được người ta chỉtới tận nơi!”. Bàng hoàng, tôi lặn lội lên Trà Giác để tìm hiểu mọi chuyện, vàthật bất ngờ khi đó là câu chuyện có thật và cũng thật buồn.

Chúng tôi lên đến Trà Giác, chẳng mấy khó khăn khi hỏi thăm đến nhà bà Huỳnh ThịN. .Căn nhà không hơn túp lều là mấy nhưng lại là chỗ nương thân của 7 con ngườilam lũ nghèo khó. Bà N. vồn vã mời chúng tôi vào ngồi bên chiếc chõng tre đặtngoài chái, rót nước từ chiếc ấm nhôm bẹp rúm mời, quanh quẩn là 4 đứa nhỏ mặtmũi nhem nhuốc...

Hồi ấy là đầu năm 1990, Huỳnh Thị N. một thân một mình lên Trà My buôn bán làmăn. Ở giữa nơi rừng thiêng nước độc, lại thân cô thế cô nên cũng có nhiều nguyhiểm, và cũng buồn tủi vì thân gái dặm trường. Lúc ấy, một chàng trai người CaDong hiền lành, chịu khó thường hay đến mua hàng hóa của bà, thấy N. cô độc mộtmình nên lấy làm thương.

Sau nhiều lần lại qua mua bán, hai người kết thân với nhau. Cũng không biết N.có ma lực gì, mà chỉ một thời gian ngắn, Đinh Hồng T. (chàng trai người Ca Dong)đã bỏ quên cô bạn gái sắp cưới để về sống chung với N. Mặc dù lúc ấy N. hơn T.những... 15 tuổi. Cũng chẳng cưới xin gì, về ở với nhau và sau sáu năm hai đứacon lần lượt ra đời.

Xót lòng chuyện hai mẹ con lấy chung một chồng
Bà Ngọc đã tới tuổi 55 vẫn phải nuôi con và “cháu ngoại”.

Cuối năm 1999, thấy làm ăn buônbán dễ dàng, bà N. về quê nhà ở biển Tam Thanh (nay thuộc xã Tam Thanh, TP TamKỳ dẫn lên đứa con gái đầu là bé H., lúc đó mới 16 tuổi để cùng phụ mẹ và dượngbuôn bán. Từ Tam Thanh, Tam Kỳ lên Trà Giác, Bắc Trà My, Quảng Nam ở với mẹ vàbố dượng được ba tháng, H. đã có thai với... dượng.

Bà N. nổi cơn ghen tam bành, cứ suốt ngày chửi bới, rồi đuổi H. ra khỏi nhà, bắtlên rẫy xa dựng chòi ở. Thời gian sau, một bé gái ra đời. Cũng chẳng biết ôngchồng thuyết phục thế nào mà bà N. lại thuận ý cho con gái ôm con về ở chung vớimình thành đại gia đình.

Xót lòng chuyện hai mẹ con lấy chung một chồng
Tương lai của mấy đứa trẻ này rồi sẽ về đâu.

Tưởng một lần lầm lỡ rồi thôi, aingờ chín tháng sau, H. lại có thai với... dượng lần nữa. Phen này bà N. làmcăng, chửi bới nhiếc móc suốt ngày, H. tủi cực quá đành phải mang bụng chửa vượtmặt sang Trà Giáp nấu cơm thuê cho cánh công nhân. Đến ngày chuẩn bị sinh nở, H.quay về nhà. Lúc đó, bà N. cũng sắp sinh. Thế là hai mẹ con cùng sinh một nămcho cùng một người “chồng”.

Tôi hỏi bà N: "Mấy đứa con chị đây à? Bảo chúng nó đứng sát vào hai vợ chồng đểchụp tấm hình". Bà liếc nhanh "Không, ừ, à, mấy đứa con đó”. Ông chồng cười rổnrảng: "Thôi đừng chụp chi! Ngại lắm!". Tôi giương máy lên khi mấy đứa trẻ chơiquanh quẩn bên cạnh, bấm nút mà ngón tay vô cảm, bởi suy nghĩ cứ hướng vào mấyđứa trẻ. Đau lòng không khi trong số những đứa trẻ sàn sàn tuổi nhau này phảigọi đứa kia là cậu ruột, nhưng số phận lại buộc tụi nó gọi nhau là anh em...

Khi thấy H. có thai đứa thứ ba với cha dượng, làng xóm nói quá nên H. về quê,phá rồi lên lại tiếp tục ở đây. Từ đó hai mẹ con cãi nhau suốt ngày. Khi đứa conthứ hai được hai tuổi, H. bỏ nhà ra đi bởi bà N. bắt phải đi vì hai mẹ con khôngthể chung chồng, bỏ lại mấy đứa cho bà N. nuôi.

Một thời gian sau H. cũng có quay về thăm con, son phấn lòe loẹt, đổi giọng miềnNam, rồi sau lần ấy đi biệt luôn, nghe đâu H. đã có chồng trong Sài Gòn. Bây giờthì hai đứa con của H. sống chung với “cha và bà ngoại”. Bây giờ, mấy đứa concủa H. với bố dượng T. vẫn sống ở ngôi nhà đó, đã vào học cấp II.

Tôi ngồi trò chuyện làm ăn với ông T. và bà N. Ông thì mới vừa qua tuổi 40, cònbà đã chạm tuổi 55. Và xung quanh họ, mấy đứa con chung của họ đang cười đùa rấtngây thơ, xúm xít quanh tôi bảo mở máy xem ảnh vừa chụp.

Tụi nó cười toe toét, hồn nhiên như cây cỏ, như không hề biết là giông bão đã ậpđến từ đâu. Vợ chồng bà cũng cười ngượng nghịu... Bà nức nở tâm sự với những lờilẽ như hối hận: “Ông ấy năm nay ở tuổi 40. Tôi vừa tròn 55 tuổi. Vì cái nghèokhông tìm được lối thoát nên không thể lường được “hai mẹ con lấy chung chồng”.Khi biết, mọi chuyện đã quá muộn".
 

Theo Gia Ly
         Khoa học và Đời sống