Mức lương hưu tưởng là đủ, nhưng sự thật khiến tôi ngỡ ngàng

Tôi là Thiệu Huy, năm nay 47 tuổi, quê ở Thiểm Tây (Trung Quốc). Từ khi bước chân vào đại học, tôi đã sống xa nhà. Sau khi tốt nghiệp, tôi lập nghiệp ở thành phố, càng ngày càng ít có thời gian trở về quê thăm bố.

Mẹ tôi mất cách đây 5 năm. Trong nhà chỉ còn hai bố con. Bố tôi năm nay 72 tuổi, tuy tuổi đã cao nhưng vẫn minh mẫn, khỏe mạnh và thích ở quê để được gần hàng xóm, người thân.

Tôi luôn mặc định rằng với lương hưu hơn 5.000 NDT mỗi tháng (khoảng 18,4 triệu đồng), bố tôi sẽ không phải lo lắng về tài chính. Nhưng một lần về quê thăm ông đã khiến suy nghĩ ấy hoàn toàn thay đổi.

Tiết kiệm gần 200 triệu trong 5 năm

Trong một lần nói chuyện, tôi vô tình nhắc đến chủ đề tài chính đang "hot" trên mạng. Bố tôi nhẹ nhàng nói: "Bố cũng có chút tiền tiết kiệm, phòng khi đau ốm hay cần chi tiêu bất ngờ".

Tôi hỏi ông có bao nhiêu thì ông trả lời: 50.000 NDT, tương đương khoảng 184 triệu đồng.

Tôi sững sờ. Làm sao bố tôi, một người chỉ sống dựa vào lương hưu, lại có thể tiết kiệm được số tiền không nhỏ này? Tôi bắt đầu gặng hỏi thêm.

Bố tôi tiết kiệm 184 triệu từ lương hưu 18 triệu/tháng: Sự thật khiến tôi day dứt- Ảnh 1.

Bố kể, mỗi tháng ông chi tiêu rất ít. Ngoài tiền ăn uống, điện nước và một số khoản xã giao như đám hiếu hỷ, ông gần như không tốn thêm gì. Ảnh minh họa

Cách bố tôi sống tiết kiệm từ từng đồng lương hưu

Bố kể, mỗi tháng ông chi tiêu rất ít. Ngoài tiền ăn uống, điện nước và một số khoản xã giao như đám hiếu hỷ, ông gần như không tốn thêm gì.

Ông không mua sắm đồ đạc, không đi chơi xa, thậm chí khi đau ốm cũng chỉ tự ra hiệu thuốc mua thuốc uống. Bố tôi bảo: "Đi bệnh viện khám tốn kém lắm, chỉ kháng sinh nhẹ cũng vài trăm, thôi thì đỡ được đâu thì tự lo".

Ông còn nói: "Ở một mình, chẳng biết trước điều gì, không muốn con cái phải lo nên phải có ít tiền phòng thân".

Nghe mà lòng tôi nghẹn lại.

Tôi đã vô tâm suốt nhiều năm

Suốt bao năm qua, tôi mải mê theo đuổi công việc, cố gắng kiếm nhiều tiền, sống cuộc đời của riêng mình. 

Tôi chưa từng hỏi bố có khỏe không, cần gì không. Mỗi lần về quê chỉ mang vài món quà rồi vội vã trở lại thành phố.

Tôi không hề biết rằng, đằng sau khoản lương hưu tưởng như đủ sống ấy là một người cha già âm thầm tằn tiện, tiết kiệm từng đồng để không phiền con.

Đêm hôm đó, tôi mất ngủ. Không phải vì ngạc nhiên trước số tiền 184 triệu, mà vì giận chính mình. Tôi đã không thật sự quan tâm đến bố – người đang sống cô đơn, tự lo liệu mọi thứ trong im lặng.

Quyết định thay đổi

Sáng hôm sau, tôi ngồi nói chuyện với bố thật lâu. Tôi đề nghị đưa ông lên thành phố sống cùng nhưng ông từ chối. Ông bảo, ở quê thoải mái hơn, có người trò chuyện, hàng xóm qua lại.

Tôi đành thỏa hiệp: "Vậy bố nhớ đi khám sức khỏe định kỳ nhé, có gì phải báo cho con biết. Và đừng ngại tiêu tiền, con sẽ gửi thêm hàng tháng. Lương hưu của bố cứ để dành phòng thân hay tiêu tùy ý".

Lần đầu tiên, bố gật đầu đồng ý một cách nhẹ nhõm.

Khoảnh khắc đó, tôi thấy lòng mình thanh thản hơn. Tôi biết, đã đến lúc mình phải thực sự trưởng thành, không chỉ là người thành đạt mà còn là người con có trách nhiệm.

Lương hưu có thể đủ sống, nhưng không đủ để cha mẹ cảm thấy được quan tâm

Câu chuyện của tôi không phải hiếm gặp. Nhiều người cao tuổi có lương hưu, sống độc lập, không cần con cái chu cấp. Nhưng điều họ cần hơn cả vật chất là sự quan tâm, hỏi han, bầu bạn từ người thân.

Đừng nghĩ rằng gửi tiền về là đủ. Những cuộc gọi, những lần về quê ăn cơm cùng bố mẹ, những buổi trò chuyện không mục đích… lại là thứ khiến người già hạnh phúc.

Nếu cha mẹ bạn vẫn còn khỏe mạnh, hãy trân trọng họ. Đừng để đến khi họ không còn nữa mới tiếc nuối vì những tháng ngày vô tâm.

Lương hưu có thể giúp cha mẹ sống không lo thiếu thốn, nhưng không thể thay thế tình cảm của con cái. Hãy nhớ, hạnh phúc tuổi già không đến từ tiền bạc, mà đến từ hai chữ: quan tâm.

Theo Gia đình và Xã hội