Trong những ngày này,gặp "Hoa hậu đẹp nhất châu Á" Hương Giang thật khó. Vô tình, chúng tôi"chộp" được người đẹp khi nàng đang nhâm nhi ly Cappucino trong một quán càphê yên tĩnh.

Ngả người vàoghế, tay ôm chiếc gối xinh xinh, nhìn ra khoảng sân đầy nắng, trông Giangthật thư thái, nhẹ nhàng. Đó cũng là nét tính cách của người đẹp đất HảiDương vì dù bận rộn và "cày" kinh khủng nhưng chưa bao giờ thấy cô vội vã,hấp tấp. Ít nói,  hay cười và ôn hòa, cũng hiếm khi thấy Giang cáu giận dùgần đây cô là tiêu điểm của không ít tin đồn. Ngay đầu cuộc trò chuyện,Giang xin phép trả lời một cuộc điện thoại, lại xoay quanh thông tin về"nghi án" mang thai.

- Tôi thấy hình chị dự một event trên mạng,người ta đoán già đoán non chị có em bé. Chắc chị xem rồi chứ? Chị thấy thếnào?

Hương Giang:
 

(Bật cười) Tôixem rồi! Người ta còn khoanh tròn chỗ này chỗ nọ. Tôi thấy buồn cười thậtđấy! Rất buồn cười. Chuyện này làm tôi nhớ đến trường hợp chị Xuân Lan từngbị đồn đoán giống vậy! Chị ấy bảo tôi: "Chị nói với ông xã: Ủa, em có bầuhồi nào vậy ta! Vợ chồng mình sắp có em bé mà không biết, thiên hạ lạibiết?", rồi vợ chồng cùng cười phá lên! Gần đây, có những lời đồn không đúnglàm tôi rất bức xúc. Họ đồn tôi hủy show để lo đám cưới và cả việc tổ chứccưới sớm để giải quyết "hậu quả", giờ là chuyện "bầu bí" này đây!

- Nếu kết hôn và có em bé, chuyện ấy cũng bìnhthường thôi. Sao chị không lên tiếng xác nhận hay phủ nhận. Để nhận được lờichúc phúc hay để khỏi bị làm phiền?

Ồ, để làm gì? Đểlại tạo thêm sự ồn ào không đáng có à? Tôi không thích lên mặt báo nhữngchuyện như vậy. Những lời đồn đoán vô thưởng vô phạt như vậy tôi thực sựkhông quan tâm, ngoại trừ những việc không đúng về tôi làm ảnh hưởng đếnngười khác. Tôi cũng suy nghĩ về cách truyền tải thông tin của một bộ phậntruyền thông.

Đúng hôm tôi dựmột event để người ta chụp những bức ảnh này và đồn đoán chuyện tôi có thaihay không, suốt ngày đó, tôi ở Đà Lạt làm chương trình gây quỹ Phẫu thuật Nụcười cho trẻ em nghèo, sao không thấy ai đưa tin, chụp ảnh? Một việc có íchcho cộng đồng như thế, chỉ có mấy chục người thực hiện chương trình biết,còn những chuyện vô bổ về một cá nhân, thì người ta giới thiệu cho ngàn ngànngười xem. Mà thôi, chúng ta nói chuyện khác đi nhé! Không khéo người ta lạinghĩ tôi đang tìm cách giải thích, phân trần (cười).

- Tôi có cảm giác mối quan hệ của chị và báo chígần đây như trò chơi cút bắt vậy, cũng thú vị đấy chứ!

Nếu giống tròcút bắt như anh nói thì tôi không phải là người bày trò. Tôi thấy mình họcvề truyền thông nhưng tự quản lý hình ảnh của mình thì rất tệ.

- Tôi không nghĩ thế! Tôi thấy chị rất khéo léotrong khoản này đấy, ít ra là việc bảo vệ những gì thuộc về đời sống riêng.Chị bảo không muốn nhắc đến đám cưới nữa nhưng hôn nhân thực sự có ý nghĩathế nào với chị?

Hương Giang:
 

Tôi thấy đó làsự cam kết trọn đời đi bên nhau với người mình yêu thương và một thông báođến với gia đình, người thân và bạn bè. Nhưng ý nghĩa lớn nhất của nó vẫn làminh chứng cho tình yêu chứ không phải ràng buộc bởi những trách nhiệm vànghĩa vụ.

- Một minh chứng cho tình yêu hẳn cũng mở ra chochị những điều mới mẻ. Tôi cảm nhận chị đang tận hưởng hạnh phúc viên mãn.Sau khi kết hôn, cuộc sống và cách cảm nhận về cuộc sống của chị có gì thayđổi?

Tôi thấy khôngthay đổi gì nhiều đâu. Tôi vẫn như ngày xưa thôi, công việc vẫn thế. Cóchăng bây giờ thì "hai mình" rồi nên sẽ không cảm thấy cô đơn nữa. Với lại,mẹ tôi ở Hải Dương, chị gái ở Hà Nội đã dọn vào Sài Gòn sống với vợ chồngtôi. Vui lắm, tôi thấy rất ấm áp!

- Lấy chồng người nước ngoài, dù người TrungQuốc có nếp sống, văn hóa cũng gần gũi đấy nhưng chị có gặp rào cản nàokhông? Cả hai có phải điều chỉnh gì để hòa hợp trong đời sống gia đình?

Theo tôi, điềuquan trọng nhất của sự hòa hợp chính là tình yêu thương, tôn trọng và chiasẻ. Còn việc người ấy là người Mỹ, Trung Quốc, Đài Loan… không quan trọng.Tôi thấy phân biệt người nước ngoài trong hôn nhân không khác gì phân biệtchủng tộc. Và những ai có sự phân biệt ấy là tự giới hạn tầm nhìn của mình.

Hương Giang:
 

Chúng tôi cótiếng nói chung, quan điểm chung trong cuộc sống gia đình nên không gặp khókhăn gì. Ngay cả việc thống nhất với nhau dùng ngôn ngữ chung là tiếng Anh!(cười)

- Thế còn những quy ước khác? Thời gian dành chonhau hay khi nào có em bé chẳng hạn?

Thú thực là cảhai chúng tôi đều quá bận rộn. Anh tin không? Từ khi cưới đến giờ hai vợchồng ở bên nhau được mấy ngày, chưa kịp đi hưởng tuần trăng mật nữa. Chúngtôi dự định cuối năm nay sẽ sang Thái Lan hưởng tuần trăng mật muộn đó. Vìvậy, tranh thủ thời gian rảnh hiếm hoi để bên nhau chứ không có quy ước nàođâu. Được cái ông xã tôi rất hiểu công việc của vợ, luôn chia sẻ, quan tâmcũng như tôn trọng sở thích cá nhân của vợ.  Tuy nhiên anh ấy cũng cho thờihạn "Em tung tăng thoải mái cho đến khi nào có em bé thì tính sau".

- Chị dự định khi nào có em bé? Chị rất yêu trẻcon, vậy vợ chồng chị muốn có mấy thiên thần nhỏ?

Con cái là mónquà tuyệt vời mà tạo hóa trao tặng. Đó là tặng phẩm quý giá nhất trên đời,vì thế, chúng tôi không dự tính, sắp xếp gì, hãy cứ thuận thiên (theo ýtrời) vậy!

- Tuổi thọ nghề người mẫu không dài. Bản thânchị cũng không tham gia các hoạt động nghệ thuật khác. Chị có dự định gì saukhi chia tay sàn diễn không?  chuyển hướng sang kinh doanh hay làm việctrong ngành truyền thông như chuyên môn chị theo học?

Tôi xem ngườimẫu là một công việc yêu thích chứ không phải đam mê lớn nhất đời mình. Tôicũng không biết kinh doanh gì đâu. Thú thật là tôi rất dở tính toán vàthường không biết quản lý tiền bạc. Bởi vậy, sau này chắc tôi sẽ hoạt độngtrong lĩnh vực truyền thông, nhất là gắn kết với các hoạt động xã hội giốngnhư chương trình "Ước mơ của Thúy", chăm sóc hỗ trợ bệnh nhi ung thư mà tôiđang tham gia. Làm việc cho một tổ chức xã hội, hoạt động xã hội là hướngđi, đam mê và cũng là mục đích sống của tôi.

- Cám ơn chị. Chúc chị luôn hạnh phúc trong hônnhân và thành công với các dự định của mình.

Tiết lộ bí mật: "Lá bùa" hộ mệnh

Có một vật Hương Giang luôn đem theo bên mình và xem như lá bùa hộ mệnh. Đó là cuốn sổ nhỏ xíu xinh xắn, bên trong ghi một câu kinh ngắn, món quà của một bệnh nhi ung thư đa tặng cô trước khi mất. Giang kể: "Bé gái này rất thích thời trang. Một lần đến chăm sóc và vui chơi với các bệnh nhi ung thư ở Trung tâm Ung bướu, Giang tổ chức cho các bé diễn thời trang. Đến giờ đi tiêm thuốc, một bé gái rất bịn rịn và tặng Giang cuốn sổ bé xíu mà bé tự trang trí, kết dây rất đẹp. Ít hôm sau, em mất. Từ đó, Giang luôn giữ bên mình cuốn sổ nhỏ như một kỷ vật thiêng liêng. Nó nhắc Giang trân trọng cuộc sống hiện tại và biết mình cần gì, nên làm gì"

TheoSức sống mới