Có người bảo, đàn ông ngày xưaphải nuôi vợ nuôi con, nên ngày nay đúng là quá sướng. Lắm ông có vợ đi làm, thunhập chẳng kém gì chồng, lại lo cho chồng mọi thứ, muốn gì có nấy mà vẫn khônghài lòng, thật “sướng không biết mình sướng”.
Nhưng, nói thế là chưa hiểunỗi khổ của cái phận đàn ông thời nay. Làm chồng ai chẳng có cái sĩ diện,muốn được mọi người, nhất là vợ mình nể trọng. Nhưng muốn thế, trước hếtngười bạn đời phải hiểu mình, tôn trọng mình đã. Tiếc thay trong thực tế,đàn ông được “sang vì vợ” không nhiều.
Bụt nhà không thiêng
Một hôm ông bạn tôi đến nhàchơi. Bạn bè chưa kịp nói câu nào, vợ tôi đã lên tiếng: “Lâu lâu mới gặpanh, dạo này trông anh khỏe mạnh, da dẻ hồng hào, rất chi là phong độ”.Ông bạn đang cười vui vẻ, thì “bà xã” lại quay sang tôi: “Chả bù cho nhàem, cùng tuổi đấy mà trông như ông khọm. Chỉ được mỗi cái bụng ngày càng tora, trông cứ như... ếch ộp”. Đó mới chỉ là chê cái bề ngoài, cũng khôngquan trọng lắm. Chuyện được một lúc, “bà xã” lại chê đến cái sự “ngu lâu”của tôi.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Đang nói chuyện hồi này giávàng lên cao, “bà xã” chỉ vào tôi nguýt rõ dài: "Không ai dại như cái ôngnày. Bán miếng đất xong, em đã bảo chưa dùng đến tiền thì mua vàng đi, lạinói gửi tiết kiệm lấy lãi nhiều hơn. Giá nghe em mua vàng thì có phải giờthắng to rồi không?”. Bà ấy kết luận: “Đúng là cái bệnh ngu lâu”.
Thấy tôi tự nhiên bị “ăn đòn”tới tấp, ông bạn cũng ngượng, chữa hộ: “Chị cứ nói thế, trong đám chúngtôi, anh ấy vào loại sắc sảo đấy!”. Vợ tôi vẫn chưa tha: “Ôi dào, sắcsảo cái nỗi gì! Đầu óc ông ấy lú lẫn rồi. Vừa chơi em một “quả” ướt từ đầuđến chân đây này”. Ông bạn ngơ ngác chẳng hiểu thế nào, vợ tôi phải giảithích: “Nói bao nhiêu lần, chỉ có mỗi việc tắm xong khóa cái vòi lại, màmười lần ông ấy quên cả mười. Đến lúc mình mở nước là... ăn đủ”.
Không hiểu sao bình thường vợchồng tôi cư xử với nhau cũng không đến nỗi nào, nhưng hễ có ai đến nhà làvợ tôi lại toàn nói giọng ấy? Một lần, tôi đến chơi nhà một người bạn cũ đãlâu không gặp. Anh là một thầy giáo liêm khiết, thu nhập chỉ có tiền lươnghằng tháng, chẳng bổng lộc gì. Chị vợ buôn hàng chuyến, thường xuyên ra Bắcvào Nam. Nói chuyện một lúc mới biết trong cái gia đình đó, anh như người ănđậu ở nhờ, mọi việc đều do vợ hết.
Trong câu chuyện, mỗi lần nóiđến chồng, vợ anh luôn tỏ ý ngán ngẩm, “ông ấy chẳng biết gì cả đâu”. Thậtbuồn cho một người đàn ông khi không có vị trí gì ngay trong chính ngôi nhàcủa mình. Anh cứ lặng lẽ rót nước mời khách, vẻ biết thân biết phận, đi lạilầm lũi như một chiếc bóng.
Có nhà, chồng vừa nói thếnày, vợ lại nói ngay thế kia, phủ định hoàn toàn ý kiến của chồng, thậm chícho chồng là “gàn dở”. Dần dần, người chồng thấy ý kiến của mình chẳng cónghĩa lý gì nên không bao giờ có ý kiến nữa. Thế là vợ đi đến kết luận “cóchồng cũng như không". Thử hỏi, những người đàn ông như thế, dẫu nhà cao cửarộng hay có là ông gì ở ngoài đời chăng nữa, thì liệu có sang được không?Cho nên có những anh, nhà cửa khang trang, phòng khách máy lạnh hẳn hòinhưng rất ít khi mời khách đến nhà. Họ thường rủ bạn ra hàng quán cho đỡ bẽmặt. Thế mà cũng chẳng yên!
Có người vợ kể với chuyênviên tư vấn: “Nhà cửa đàng hoàng ông ấy không tiếp bạn, lại đưa ra quánnước cạnh nhà ngồi uống với nhau. Em điên quá xông vào tận nơi, nói cho mấycâu rồi ra về. Chắc là ông bạn tự ái nên chồng em chạy về bắt em phải ra xinlỗi bạn. Em không ra vì thấy mình chẳng có lỗi gì cả. Thế là vợ chồng giậnnhau cả tuần. Anh ấy bảo em ký vào đơn ly hôn, giờ em phải làm thế nào?”.
Quả thật, được người ngoàikhen không khó nhưng được vợ khen thì hiếm vô cùng. Mà người ta sống ở đời,ai chẳng cần cái sự động viên khích lệ của người khác. Thế nên, xin mách nhỏvới cánh mày râu là anh nào muốn được khen cứ năng đến chơi nhà bạn.
Ngồi ở nhà mình tiếp khách,còn lâu mới được vợ khen lấy một câu. Điều này có lẽ cũng dễ hiểu, vì sốngvới nhau lâu ngày, bao nhiêu cái thói hư tật xấu - mà ai chả có - lộ ra hết Tục ngữ có câu: “Tốt phô ra, xấu xa đậy lại”. Người ngoài nhìn vàothấy mặt tốt đẹp nhưng vợ nhìn chồng chỉ thấy toàn những mặt yếu kém. Do đó,đàn ông bị vợ chê là chuyện bình thường thôi mà!
Sang nhờ vợ
![]() |
| Ảnh minh họa |
Điều ngạc nhiên nhất là cónhững chị em cứ có khách đến nhà lại lôi chồng ra nói đến... không ra gì.Qua cách nói của các bà vợ đó, chồng họ chẳng được một cái “vị” gì. Hìnhthức thì xấu trai. Làm việc gì cũng hỏng. Vợ khôn ngoan nói cho mà biếtnhưng không nghe, cứ cái thói bảo thủ “gia truyền”. Đã thế, lại cứ hay tinhtướng. Sống với người như thế khổ cả đời.
Đó là chưa kể, có những ngườivợ còn cố chứng minh là hơn chồng, kể lể với khách không biết chán về cônglao thành tích của mình trong việc mua nhà, tậu xe, phụng dưỡng cha mẹ, nuôidạy con cái...
Lạ một điều, những người vợấy lại luôn muốn được chồng yêu chiều. Kỷ niệm ngày cưới, muốn chồng tặnghoa. Thích được chồng đưa đi chỗ này chỗ nọ, giới thiệu với bạn bè, dù mỗilần có khách đến nhà là lại làm chồng một phen sượng mặt. Khách vừa ngồixuống khen: “Chà, bộ xa-lông đẹp quá, ông này khéo chọn thật đấy!”,là vợ làm luôn câu: “Em phải xem ca-ta-lô rồi tự chọn đấy anh ạ! Trôngvào ông nhà em ấy à? Suýt nữa bố ấy rước về một bộ vừa to vừa thô, trông màphát khiếp”.
Khách lảng sang chuyện khác:“Bức tranh thêu đẹp quá, rất hợp với màu sắc căn phòng. Ông này khéo tìmở đâu giỏi thật!”. Chị vợ lại tiếp luôn: “Em đi du lịch Đà Lạt mua vềđấy! “Ông xã” nhà em định treo cái ảnh phong cảnh rẻ tiền to bằng cái chiếu.Chả hiểu cái con mắt thẩm mỹ của ông ấy ở đâu?”. Chồng ngượng ngùng chảbiết nói sao, chỉ còn cách ngồi im. Chả nhẽ cãi nhau với vợ trước mặt khách,cho người ta làm trọng tài à?
Cho nên, muốn được chồng yêuthực ra cũng không khó lắm. Cái khó là bạn có biết tôn trọng chồng không, cóbiết làm chồng mát mặt trước mọi người không? Nên biết, đàn ông chịu ảnhhưởng của bạn bè rất nhiều. Nếu được anh bạn khen: “Cậu có cô vợ ngoan hiền,chiều chồng hết ý” thì anh nào cũng hãnh diện và lòng tràn ngập tình yêu vợ.Trái lại, nếu ông bạn nhăn mặt lắc đầu: “Bà xã” nhà cậu khiếp quá, thế màcậu chịu được kể cũng tài” thì đàn ông ai cũng sượng sùng, có chút tìnhyêu nào với vợ cũng bay biến đi hết.
Không ít chị em một lòng mộtdạ với chồng con, lo cho chồng từ cái ăn cái mặc, nhưng có một điều chồngmong muốn nhất thì chị lại không cho - đó là sự đánh giá khách quan. Nếu cóthể, mỗi khi có khách, hãy tạm quên những yếu kém của chồng đi, khen anh ấyvài câu cho nở mày nở mặt với thiên hạ thì chồng nào mà chẳng yêu?
Gần nhà tôi có một ông giáodáng gầy gò, mắt đeo cặp kính cận dày cộp nhưng hằng ngày vẫn phải đi tớitrường bằng xe máy. Có hôm trời mưa to, nước thoát không kịp, ngập hết cảđường, không biết chỗ nào nông sâu, bà vợ phải xắn quần lội bì bõm một vòngquanh khu nhà rồi về “vẽ đường” cho chồng đi lối nào cho khỏi ngập, sợ ôngmắt kém, đi nhằm chỗ nước sâu bị ngã. Nhưng, người vợ ấy không bao giờ xemchồng là người đàn ông kém cỏi, yếu đuối mà mỗi khi tôi đến nhà chơi, bàluôn tỏ ra rất cảm phục chồng.
Bà khoe với tôi những quyểnsách do ông viết với một niềm tự hào kín đáo. Bà khen ngợi ông ít nói nhưngnói câu nào là chắc như đinh đóng cột, nên con cái tuy đã trưởng thành vẫnrăm rắp vâng lời ông. Trái lại, ông giáo cũng tự hào về người vợ hiền thục,cho rằng mọi thành công trong đời mình đều có bàn tay giúp đỡ của bà. Mớibiết câu nói của các cụ: “Giàu vì bạn, sang vì vợ” thật chí lý.
Theo Trịnh Trung Hòa
PNO


