Sống trong cuộc hôn nhân địa ngục, nàng dâu vẫn âm thầm chịu đựng để rồi "trúng số" sau biến cố của mẹ chồng

"Đột nhiên một ngày bố anh gọi điện lên báo mẹ chồng mình bị tai biến, hai vợ chồng tức tốc ra Hà Nội. Biến chứng đã làm bà bị liệt nửa người, mọi sinh hoạt trong nhà đều bị đảo lộn", Hân chia sẻ.

Có những tình yêu, sự chịu đựng, cố gắng là mù quáng nhưng đôi khi cũng có những sự hi sinh lớn lao lại có được kết quả bất ngờ đến vậy. Đó chính là câu chuyện của Ngọc Hân chia sẻ trên một diễn đàn.

“Mình bắt đầu cuộc sống hôn nhân khi 27 tuổi. Mình cho rằng đó là cái tuổi đủ chín chắn để từng trải và lựa chọn nhưng lúc đó mình chẳng nhận ra đã chưa tìm hiểu kỹ người đàn ông sẽ sống với mình hơn nửa đời còn lại. 

Vì làm việc trong Nha Trang nên sau khi cưới vợ chồng mình ở nhà chồng tại Hà Nội nửa tháng và chuỗi bi kịch bắt đầu từ đó. 

Ngày đầu làm dâu, mình phải dậy từ 4h sáng để nấu đồ ăn sáng cho cả nhà, sau đó là trưa, chiều, tối. Những ngày Tết đều lúi húi trong bếp. Hôm nào có thêm khách khứa thì không ngẩng mặt lên được. Mình còn nhớ năm đầu tiên làm dâu, đầu tắt mặt tối đến Giao thừa, vừa lên tới phòng ngủ lúc gần 12h đêm là cảnh chồng đang nằm trên giường chơi game với quần áo lộn xộn. Đúng lúc đó em trai mình gọi điện hỏi chuẩn bị đón Giao thừa chưa, mình không dám kể chỉ nói vài câu cho qua và tắt máy rồi khóc như mưa. Năm đó khi trên đường vào sân bay để vào lại Nha Trang, anh mắng: “Đầu năm đầu tháng mà em không kiêng cữ lại khóc trong nhà anh”. Mình nhìn anh và không biết nói gì hơn.
 

Sống trong cuộc hôn nhân địa ngục, nàng dâu vẫn âm thầm chịu đựng để rồi trúng số sau biến cố của mẹ chồng-1
Ảnh minh họa

Khi đó mình không buồn vì việc mình phải làm quá nhiều việc, nghĩ lại một năm cũng chỉ về làm dâu vài lần, còn đa phần vợ chồng mình ở trong Nha Trang và không phải ở chung với nhà chồng. Mình chỉ buồn vì không nhận được bất kỳ sự chia sẻ, quan tâm, thông cảm nào của người đàn ông mình gọi là chồng.

Anh không bao giờ nhớ ngày sinh nhật vợ, ngày cưới hay các ngày lễ cũng như ngày kỉ niệm. Mình phải thường chủ động tặng quà và đòi quà. Cuộc sống cứ nhàn nhạt như vậy, mỗi lần hai đứa cãi nhau nếu mình không làm hoà trước thì anh cũng không bao giờ mở lời. Anh có thể 2 tháng liền ôm gối sang phòng khác ngủ và không nói với nhau câu nào.

Mình đành chấp nhận vì lúc đó bản thân không biết nên làm thế nào ngoài cách một mình vun vén gia đình và khiến anh thay đổi dần. Nhưng cuộc sống lại không hề dễ dàng như vậy, với anh luôn luôn là không đủ và anh ngày càng hằn học từ những điều rất nhỏ. Cuối tuần mình muốn thuê giúp việc theo giờ để có thể nghỉ ngơi thì anh nói hàng xóm nhìn thấy anh sẽ xấu hổ vì có người vợ lười. Mỗi lần cãi nhau anh đều lôi hết chuyện cũ ra nói thậm chí mang cả chuyện con cái ra (vì chúng mình chưa có con).

Đột nhiên một ngày bố anh gọi điện lên báo mẹ chồng mình bị tai biến, hai vợ chồng tức tốc ra Hà Nội. Biến chứng đã làm bà bị liệt nửa người, mọi sinh hoạt trong nhà đều bị đảo lộn, hai vợ chồng mình quyết định chuyển công tác để lo cho bà. Từ đó sáng nào mình cũng dậy sớm nấu ăn sáng cho cả nhà, vệ sinh cá nhân cho bà và chuẩn bị đồ ăn trưa để ông chỉ việc hâm nóng lại và vội vàng đi làm. Tối về lại tất bật dọn nhà rồi cùng bà tập máy phục hồi chức năng, hôm nào lên giường nhìn đồng hồ cũng gần 12 giờ đêm.

Trời quả không phụ lòng người, sau nửa năm chạy chữa, mẹ chồng mình đã có những thay đổi tích cực, có thể đi lại và trò chuyện được. Mình nhớ như in ngày ấy, khi mình đang xúc cháo cho bà thì bỗng bà cầm tay rưng rưng nói: “Mẹ xin lỗi, con vất vả vì gia đình này rồi”. Bất giác hai hàng nước mắt rơi xuống, vì sau tất cả gia đình nhà chồng cũng hiểu được sự cố gắng của mình. 

Rồi bà nhờ ông lấy thứ gì đó cất kĩ trong tủ ra, 2 ông bà mỉm cười nhìn nhau: "Nhờ có con chăm sóc thuốc thang nên mẹ như được tái sinh. Bố mẹ có chút tiền bán đất, cũng định khuất đi sẽ để hết tài sản cho các con nhưng mẹ nghĩ tuổi các con đang trẻ, giờ mới cần vốn để làm ăn. Chứ mấy nữa bố mẹ già rồi, sống lâu được thì các con cũng yên ổn kinh tế hết rồi, tài sản được thừa hưởng cũng chẳng giải quyết được gì nữa. 2 đứa cầm lấy cuốn sổ 1 tỷ này mà làm ăn. Yên tâm bố mẹ vẫn còn để dưỡng già".

Mình thật sự cứ nghĩ chuyện chỉ xảy ra ở trong phim, không thể tin nổi. Chồng mình từ khi nhìn thấy cách mình chăm sóc mẹ mỗi ngày thì cũng thay đổi. Anh chia sẻ việc nhà, phụ giúp những việc vặt như lau nhà, rửa bát để vợ có thời gian nghỉ ngơi. Cuối tuần anh cũng chủ động rủ mình đi mua sắm. Hôm kỉ niệm ngày cưới tự tay anh vào bếp và nấu những món mình thích. Có lẽ với mình như vậy đã quá đủ, sau tất cả người đàn ông mà mình gửi gắm cả đời cũng đã thay đổi, dù hành trình đã qua thực sự khá dài nhưng mình tin sự chân thành có thể khiến mọi mối quan hệ trở nên tốt hơn”.

Câu chuyện của cô đã khiến nhiều chị em phải suy ngẫm về hôn nhân, những người dù có bước qua gập ghềnh sóng gió, cho tới cuối đời vẫn hạnh phúc bên nhau. Có những người vì kết hôn mà trở nên tốt đẹp hơn như những hình ảnh chúng ta từng mường tượng khi yêu.


Yêu thương có được là phải đánh đổi rất nhiều công sức, thời gian, tình cảm. Vì vậy, nếu thực sự tình yêu của bạn đủ lớn, hãy cho người bạn yêu một cơ hội, một con đường để quay về.

Hôn nhân dẫu 10 năm, 20 năm, 30 năm hay lâu hơn thế sẽ luôn là những dấu mốc hạnh phúc trong mỗi cuộc đời của chúng ta. Chỉ cần chúng ta luôn biết cách tìm ra con đường đi phù hợp với mình và đối phương. Vì vậy, nếu hôm nay vẫn còn than vãn rằng mình đã cưới nhầm người, nên chăng hãy tự ngẫm lại xem liệu mình đã thử cố gắng tất cả cho cuộc hôn nhân này.

 

Theo Nhịp sống Việt

Xem link gốcẨn link gốc http://nhipsongviet.toquoc.vn/song-trong-cuoc-hon-nhan-dia-nguc-nang-dau-van-am-tham-chiu-dung-de-roi-trung-so-sau-bien-co-cua-me-chong-22202013049371.htm

mẹ chồng nàng dâu

hôn nhân gia đình

Bình luận(1)
Trinh
01/03/2020 | 11:30
Chăm mẹ chồng kg nói, nhưng chồng như thế thì sút bay ngay từ đầu, chả chờ tới lúc mẹ chồng bịnh đâu