“Tao đi chuyến này sẽ dứtkhoát với Hà. Phải thực tế thôi, lấy Hạnh tao sẽ có chỗ làm ổn định ngay tạiBảo Lộc...” hắn nói như phân bua với bạn rồi quày quả lên xe, chiếc xe 24chỗ đến Pleicu rồ máy lao đi, nhả vào không trung làn khói mỏng.


Dã quỳ trên cao nguyên đất đỏ
 

Hắn và Hà là đôi bạn thântừ nhỏ. Học hết phổ thông hắn vào Đại học còn Hà thi Trung cấp sư phạm,mặc hắn khuyên thế nào cũng không nghe. Tốt nghiệp, Hà về dạy ở mộttrường tiểu học ở Gia Lai. Tình yêu qua những cánh thư vừa lãng mạn vừaxúc động. Viết thư xong phải đạp xe gần chục cây số mới đến được Bưuđiện văn hóa xã để gửi.

Xe đến thành phố lúc trời đã xế chiều, phải đixe ôm thêm ba chục cây nữa mới tới trường Hà. Con đường đất đỏ bụi cuốn mùmịt, cao nguyên nắng gắt, hai bên đường hoa dã quỳ mọc um tùm. Các cô trongkhu tập thể vui mừng đón hắn như người thân ở xa mới về còn Hà thì quýnhquáng cứ nhắc đi nhắc lại: “Anh lên răng không báo trước để em chuẩn bị?”.

 

Nhìn bữa cơm chiều hắn khẽ lắc đầu ngán ngẩm:Một đĩa cá khô, một bát canh chua không dầu không mỡ, một đĩa măng rừng ngâmớt cay xé họng, các cô giục nhau bê cái này bê cái kia nhưng có gì mà bê?Hắn cố gượng cười ăn cho xong hai lưng bát để các cô vui, miếng cơm khônghẹn bứ. Tiếng hát meo méo vì bình ắc quy hết điện phát ra từ chiếc cát -xét cũ mèm càng làm cho chiều thê lương ảm đạm.

 

Buổi tối các cô lấy cớ đi họp tổ chuyên môn đểcho hắn với Hà tự nhiên. Hà đi tắm. Còn lại một mình hắn nhìn trân lên trầnnhà mái ngói thủng lỗ chỗ, suy nghĩ xem phải nói lời chia tay như thế nào đểHà không sốc, mình có tàn nhẫn quá không? Cô ấy sẽ khinh ghét mình, sẽ cămhận? Hắn bỗng thấy sợ, nỗi sợ hãi vô hình.

 

Hắn với tay định cầm một cuốn sách đọc quấy quálấy lại can đảm, có xấp giấy nhỏ trong cuốn sách văng ra, rơi tung tóe xuốngsàn. Hắn nhặt một tờ lên xem: Giấy báo đã gửi tiền, đây là phần trả lại chongười gửi còn người nhận là... hắn. Một tờ, hai tờ ,ba tờ... Mắt hắn hoalên, trong tai như có tiếng vo vo, mồ hôi vã ra. Hắn xếp lại cẩn thận, đặtcuốn sách lên kệ, nằm vật ra giường, nhắm mắt lại nhưng tất cả hiện lên rõmồn một. Những tờ giấy báo đã gửi tiền hiện lên nhảy múa như trêu ngươi hắn.

 

Hà ra trường có việc làm còn hắn đang học, xuấtthân từ vùng quê nghèo thuần nông nên chặng đường Đại học của hắn gian nankhông gì tả xiết. Bố mẹ hắn chạy vạy mãi cũng chỉ đủ một tháng bốn trămngàn. Hắn là con trai dè xẻn mãi không đủ. Lúc đầu ngửa tay nhận tiền Hà gửihắn cũng xấu hổ lắm, nhưng bức bách quá hắn đành chặc lưỡi. Một lần, hai lầnrồi nhiều lần, cuối cùng hắn cảm thấy như sự đương nhiên. Lúc gửi qua Bưuđiện, lúc Hà trực tiếp mang sang, chưa thấy người đã nghe tiếng: “Thằng cuTình mô rồi, tiền choa đem đầy đủ rồi thi cử không ra chi đừng có trách”,vẫn chất giọng bỗ bã vô tư có phần nghịch ngợm của con gái Hà Tĩnh.

 

 “... Anh đi tắm cho mát, cảngày đi đường mệt rồi”. Tiếng Hà làm hắn giật mình. Hắn nhìn cô trân trân.Ôi! Hà dịu dàng thánh thiện quá, trái ngược hoàn toàn với Hạnh ma lanh quỷquái. Hắn kéo Hà ra khỏi phòng cho đỡ ngột ngạt, cả hai bước lặng lẽ trêncon đường đất đỏ, dưới ánh trăng mờ hắn thấy Hà đẹp và dịu dàng lạ. Mái tócdài xõa xuống đôi bờ vai tròn trịa, mái tóc nhuộm màu bàng bạc dưới ánhtrăng. Bất giác hắn siết chặt cô vào lòng, vục mặt vào mái tóc thơm mùi bồkết. Những điều định nói giờ đã tan biến, cả hai cùng im lặng, thoang thoảngtrong gió hơi đất, hương cà phê ngào ngạt và cả mùi ngai ngái của dã quỳ.

 

- “Anh ở chơi lâu không?”.

 

Hắn không trả lời, chỉ siết cô thật chặt. Nếucao nguyên này không có dã quỳ thì sẽ ra sao? Rõ lẩn thẩn, đã là cao nguyênđất đỏ thì phải có dã quỳ, như cuộc sống này vẫn vậy đấy thôi.

 

Theo Dân trí