Thấy em dâu ngỗ ngược,Thúy to tiếng hơn: “Mợ thật quá quắt! Ông bà ở với vợ chồng mợ, lo cho con cáimợ mà mợ nói thế rồi dạy con nói thế à?”. Cứ lời qua tiếng lại như thế, Hiền mộtmình mà gào thét át cả 4 người còn lại.

Minh làm lái xe trong quân đội,công việc thường xuyên phải xa nhà. Lấy Hiền, một cô giáo. Cứ tưởng người congái ngày ngày đi dạy chữ, dạy người ấy sẽ giúp anh vun vén gia đình, chăm sóc 2ông bà, và nuôi dạy 2 đứa con nhỏ nên người trong những lúc anh công tác xa nhà.Nào ngờ, tất cả chỉ là mộng!

Người con gái ấy không có mộtngoại hình bắt mắt như nhiều cô gái “tương tư” Minh. Thấp, gầy gò, mặt khôngđẹp. Lúc dẫn về ra mắt gia đình, ai cũng phản đối vì Minh đẹp trai ngời ngời thếkia. Đành rằng lúc này yêu nhau thế, nhưng sau này sống với nhau rồi, có nhiềumối quan hệ khác Minh lại bồ bịch thì làm khổ con gái nhà người ta. Ông bà Đoanhiền lành chất phác, cũng chỉ vì nghĩ cho hạnh phúc hai đứa, nghĩ cho Hiền nênmới khuyên Minh thế. Nhưng Minh cố gắng thuyết phục, rằng “chúng con yêu nhauthật lòng, cô ấy hiền lành, lại là giáo viên, sau này việc dạy dỗ con cái cũngthuận tiện”. Ông bà nghe thế, rồi lại thương thương cái bề ngoài không lấy làmđẹp đẽ gì của Hiền nên đồng ý cho 2 đứa làm đám cưới.

Đã xấu lại còn mất nết
 

Những ngày đầu sống vớinhau, Minh hạnh phúc với người vợ mặc dù không xinh đẹp nhưng lại thảohiền, ngoan ngoãn. Bố mẹ Minh nghĩ lại cũng thấy cái ác cảm ban đầu củahọ với Hiền dường như có vẻ vô lý.

Rồi đợt nghỉ phép cũng hết, Minhvề doanh trại, Hiền lại sống cùng với bố mẹ chồng. Cũng chẳng có điều tiếng gìxảy ra, vì ông bà Đoan là người hiền lành, chứ không xét nét con dâu như nhàngười khác. Thi thoảng, bà Đoan thấy con dâu xách túi hoa quả, bánh trái vàophòng riêng, rồi cũng chẳng thấy mang ra mời ông bà. Bà Đoan nghĩ ngợi, rồi lạilẩm nhẩm “chắc mắt mình kèm nhèm nên nhìn nhầm, chứ làm gì có chuyện nó “ănmảnh” với bố mẹ”.

Lương tháng của giáo viên với bộđội thì không nhiều nhưng cũng không đến nỗi đói kém. Vậy mà bữa ăn của 2 ông bàvới một cô con dâu lúc nào cũng như nhà túng thiếu. Độc có một món rau canh, rồikhi cải thiện thì được vài miếng đậu phụ, lúc vài con cá khô cong. Thôi thì condâu được nết tiết kiệm tiền nuôi con, ông bà già rồi cũng không đòi hỏi. Nhưngnghĩ đến cảnh dọn cơm ra, con dâu kéo mấy đĩa thức ăn về phía mình rồi gắp lấygắp để cho vào bát mình và hai đứa con cho đến khi sạch đĩa còn ông bà thì bỏmặc, bà Đoan không khỏi nghĩ ngợi…

Thi thoảng Minh có đợt nghỉ phépvề nhà. Lúc ấy, con dâu bà thay đổi hoàn toàn. Nàng trở thành vợ hiền dâu thảo.Minh hạnh phúc và tin tưởng rằng mình không nhầm khi lấy Hiền làm vợ. Bà Đoankhông muốn nhà cửa ầm ỏm lại càng không muốn con trai phải lo nghĩ nhiều nêncũng không nói gì với Minh.

Nhưng cái kim trong bọc lâu ngàycũng lòi ra. Hiền sinh bé Thảo. Từ ngày sinh con, Hiền thản nhiên dành việc nhàcho… mẹ chồng. Khi phải dọn dẹp nhà cửa, thì Hiền tỏ rõ thái độ bực tức với bốmẹ chồng. Hiền quăng cái này, ném cái kia, rồi lẩm bẩm những câu đủ để ông bànghe thấy: “Ở nhà suốt ngày mà có cái nhà cũng không thèm dọn dẹp. Già rồi chứcó phải mấy đứa trẻ ranh đâu mà bừa bãi”, rồi “Chỉ được cái thêm việc cho ngườikhác là giỏi, tôi sắp thành con ở cho cái nhà này rồi”. Ông bà nghe mà tủi thân.Nào có phải ông bà chỉ ngồi chơi xơi nước đâu. Việc nào cũng đến tay. Quét dọn,đi chợ, nấu nướng. Con dâu về chỉ việc dọn cơm ra ăn. Có khi chẳng những hai đứanhỏ mà cả Hiền cũng bày bừa ra, khổ cho bà Hiền có đau, có ốm cũng gắng dậy màdọn dẹp.

Cũng chẳng hiểu oan gia ngõ hẹpthế nào mà Hiền lại ghét ông bà ra mặt. Dù ông bà cũng chẳng động chạm gì đến côcon dâu này cả. Hay chỉ cái sự tồn tại của hai cái bóng già nua này cũng đủ làmcho con người có học thức ấy phải nổi cơn điên rồi? Hai đứa bé học mẹ cũng mấtnết, ghét ông bà ra mặt.

Nghĩ cho hạnh phúc gia đình nên ông bà cũng gắng chịu, không dám nói ra ngoài.Ông bà vẫn nghĩ có ai vạch áo cho người xem lưng, chứ đâu nghĩ rằng “dạy” dâusớm ngày nào hay ngày ấy.

Một hôm, Thúy và Hòa là chị chồng của Hiền về thăm bố mẹ. Bốn người đang cườiđùa vui vẻ thì thằng bé Phong - con của Hiền và Minh chạy đến đòi ông nội dẫn đichơi. Ông đang bị đau chân nên không dẫn được thằng bé đi. Thằng bé lăn ra giữanhà làm loạn cả lên: “Mẹ cháu nói chả sai! Ông đúng là chẳng làm được việc gìcả, chỉ vô tích sự thôi!”.

“Cái thằng bé này! Ai dạy cháu ănnói hỗn láo như thế! Mau xin lỗi ông đi!”, Thúy quát và chưa hết sững sờ trướcthằng cháu mới có 5 tuổi.

Vừa lúc đó thì Hiền từ nhà trongđi ra, lớn tiếng: “Phong! Phải mấy người mới dạy được mày hả con? Mình mẹ màychưa đủ à? Đúng là vô tích sự, chỉ khổ con này thôi!”. Thấy em dâu nói hỗn, Hòahỏi lại không hết ngạc nhiên. Từ trước giờ có ai biết nàng dâu này quá quắt thếđâu: “Mợ Hiền, mợ nói ai vô tích sự?”.

“Chị cũng không cần quan tâm làmgì cả. Em nói một số người suốt ngày chỉ biết ăn không ngồi rồi làm nhọc xácngười khác”. Nói rồi Hiền đưa ánh mắt nhìn liếc xéo về phía ông bà Đoan.

Thấy em dâu ngỗ ngược, Thúy totiếng hơn: “Mợ thật quá quắt! Ông bà ở với vợ chồng mợ, lo cho con cái mợ mà mợnói thế rồi dạy con nói thế à?”. Cứ lời qua tiếng lại như thế, Hiền một mình màgào thét át cả 4 người còn lại. Thấy bố mẹ bị xúc phạm, ức chế quá nên Hòa cóđẩy vào người Hiền bảo Hiền sống cho tử tế. Chẳng ngờ nàng dâu bù lu bù loa lên:“Ối giời ơi! Cả nhà nó đánh tôi. Còn đứa nào không thì gọi nó ra đây! Để tôi gọicông an thì các người đi tù một thể!”, rồi Hiền lăn vào túm tóc bà chị chồngnày, xé áo bà chị chồng kia…

Minh được gọi về. Cháy nhà mới ramặt chuột. Anh không ngờ mình đã cưới phải một người đàn bà đã xấu lại còn mấtnết như thế. Hiền còn ngang nhiên chia đôi nhà vì: Hai ông bà ấy không bỏ xu nàoxây căn nhà đó nên không có quyền ở”. Đến nước này Minh chỉ còn nước đi cho biệttăm tích…

Theo PLXH