
Bài toán chăm sóc bố già
Tôi là con trai duy nhất trong gia đình thuần nông. Bố mẹ cả đời gắn với ruộng đồng, cuộc sống chẳng dư dả nhưng luôn dành cho tôi những điều tốt nhất.
Những năm tôi học đại học trên thành phố, từng đồng tiền gửi lên đều là sự chắt chiu, tằn tiện của bố mẹ.
Hiểu rõ sự vất vả ấy, tôi đi làm sớm để tự trang trải. Sau khi ra trường, tôi có công việc ổn định, lập gia đình và mua được nhà ở thành phố.
Dù sống xa quê, vợ chồng tôi luôn cố gắng bù đắp cho bố mẹ bằng sự quan tâm, chu cấp đều đặn và những chuyến du lịch chung mỗi năm.
Bi kịch xảy đến khi mẹ tôi đột ngột qua đời. Mất đi người bạn đời gắn bó cả cuộc đời, bố tôi suy sụp tinh thần rồi đổ bệnh.
Từ đầu năm nay, ông không còn khả năng tự chăm sóc bản thân.
Lựa chọn khó khăn mang tên viện dưỡng lão
Ban đầu, vợ chồng tôi thuê người giúp việc để chăm sóc bố. Nhưng công việc chăm người già quá vất vả, không ai trụ lại được lâu.
Không còn lựa chọn, tôi đón bố lên sống cùng gia đình ở thành phố.
Tháng đầu tiên, chúng tôi cố gắng xoay xở để ở bên bố nhiều nhất. Nhưng áp lực công việc ngày càng lớn, cả hai đều đi làm cả ngày, bố thường xuyên ở nhà một mình.
Tôi nhận ra nỗi cô đơn hiện rõ trong ánh mắt ông, còn chúng tôi thì ngày càng bất lực vì không thể chăm sóc bố chu đáo.
Sau nhiều đêm suy nghĩ, vợ chồng tôi đưa ra quyết định khiến bản thân day dứt nhất là đưa bố vào viện dưỡng lão.
Tôi hiểu rõ, với nhiều người, viện dưỡng lão đồng nghĩa với sự bỏ rơi. Nhưng trong hoàn cảnh của chúng tôi, đó là cách duy nhất để bố được chăm sóc tốt hơn.

Định kiến về viện dưỡng lão quá nặng nề, khiến mọi lý lẽ đều trở nên vô nghĩa. Ảnh minh họa
"Đưa bố vào viện dưỡng lão là bất hiếu": Định kiến khó xóa bỏ
Khi hàng xóm biết chuyện, những lời chỉ trích lập tức ập đến. Người trách móc thẳng mặt, người xì xào sau lưng.
Trong suy nghĩ của họ, con cái đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão đồng nghĩa với việc chối bỏ trách nhiệm.
Tôi cố gắng giải thích rằng đây không phải là sự trốn tránh, mà là lựa chọn bất đắc dĩ. Nhưng dường như chẳng ai muốn lắng nghe.
Định kiến về viện dưỡng lão quá nặng nề, khiến mọi lý lẽ đều trở nên vô nghĩa.
Có lúc tôi tự hỏi mình có sai không. Nhưng nếu giữ bố ở nhà trong khi không đủ khả năng chăm sóc, để ông cô đơn và sức khỏe sa sút, liệu đó có phải là hiếu thảo?
Cuộc sống của bố thay đổi khi ở viện dưỡng lão
Những tháng đầu ở viện dưỡng lão, bố tôi chưa thể vui vẻ ngay. Nhưng dần dần, ông quen với môi trường mới, có bạn bè đồng trang lứa, tham gia các hoạt động sinh hoạt chung.
Tôi nhận ra ánh mắt ông không còn u buồn như trước.
Sức khỏe của bố cũng cải thiện rõ rệt. Ông được y tá, bác sĩ theo dõi thường xuyên, được hướng dẫn tập luyện và sinh hoạt khoa học. Điều mà vợ chồng tôi, với công việc bận rộn, không thể làm trọn vẹn nếu bố ở nhà.
Từ khi bố vào viện dưỡng lão, chúng tôi càng trân trọng những lần gặp gỡ. Hầu như cuối tuần nào cả gia đình cũng đến thăm, mang theo những món bố thích.
Sinh nhật ông, chúng tôi tổ chức một bữa tiệc nhỏ để ông mời bạn bè, để ông vẫn cảm nhận được niềm vui tuổi già.
Viện dưỡng lão không phải nơi bỏ rơi, mà là một cách hiếu thảo khác
Dù nhiều người vẫn gọi tôi là kẻ bất hiếu vì đưa bố vào viện dưỡng lão, tôi biết mình đã lựa chọn vì sự bình yên của ông.
Hiếu thảo không chỉ là tự tay chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ, mà còn là sự thấu hiểu và đặt lợi ích của cha mẹ lên trên định kiến xã hội.
Đưa bố vào viện dưỡng lão không phải là thiếu trách nhiệm. Ngược lại, đó là quyết định khó khăn nhất tôi từng đưa ra, với mong muốn bố được sống an toàn, được chăm sóc đúng cách trong những năm cuối đời.
Tôi sẽ tiếp tục ở bên bố theo cách tốt nhất có thể. Còn những lời dị nghị ngoài kia, tôi học cách bỏ qua. Bởi tôi hiểu rằng, đôi khi lựa chọn viện dưỡng lão chính là một hình thức hiếu thảo thầm lặng mà không phải ai cũng đủ dũng cảm để thừa nhận.

Theo Gia đình và Xã hội