Con người ta đúng là có duyên số.Tôi yêu một người đẹp trai ngời ngời và cũng rung động trước một người xấu machê quỷ hờn. Nhưng rồi giờ vẫn chẳng có mảnh tình nào.


Còn nhớ ngày tôi học năm thứ tưđại học. Buổi tối hôm chia tay để sáng mai về nghỉ hè, Tùng - người yêu tôi rủtôi đi ăn bên ngoại ô thành phố. Ăn xong, thấy khuya, tôi rủ Tùng về nhưng anhbảo đã thuê một phòng để 2 đứa qua đêm. Tôi không chịu. Tùng nói đến lần thứ 3,tôi vẫn khăng khăng từ chối thì anh bực lắm gắt gỏng: “Đằng nào chúng ta cũng làvợ chồng, sao phải giữ gìn?”. Tôi bảo: “Phải giữ gìn vì chuyện đó thiêng liênglắm”. Tùng cười khùng khục, bảo: “Bao nhiêu nàng trẻ đẹp mơ hiến dâng cho anh màkhông được, còn em nghiễm nhiên được hưởng mà còn cao giá”.

Vừa nhìn thấy một gã xe ôm đứngvật vờ bên hè đường, tôi vẫy luôn và nhảy lên xe anh ta. Xe vừa rẽ vào con đườngvắng, tôi đã thấy “con” SH 150I đuổi theo sau lưng. Khi chiếc SH đi ngang tôi,lập tức một viên gạch to tướng bay vụt ra, đập choác vào đầu gã xe ôm khiến gãloạng choạng tay lái đâm chồm vào gốc cây, văng đi mấy vòng, bất tỉnh nhân sự.Tôi cũng bị bắn ra xa và ngất lịm. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm trong phòngcấp cứu ở bệnh viện thành phố. Các bác sĩ nói với tôi rằng tôi và chồng bị tainạn giao thông đêm qua, may có một chiếc xe con đi qua nhìn thấy và đưa đến đây.

Không một mảnh tình
Ảnh minh họa

Tôi gọi điện về quê chomẹ tôi mang tiền lên chăm nom tôi. Ngay cuối chiều, bà đã có mặt. Nghetôi kể lại việc đi xe ôm bị tai nạn và thấy gã lái xe nằm im cả ngàykhông người thân hỏi han thì bà ái ngại quá. Bà bảo: “Khổ thân họ, cầumong cho anh ta tai qua nạn khỏi. Còn con thế là may rồi. Mẹ đi xem bóibảo năm nay con bị hạn lớn, có lẽ đây chăng”.

Mẹ tôi từ hôm ấy kết hợp luônviệc chăm sóc gã xe ôm vì thấy gã có mỗi mình. Giờ tôi mới biết gã chỉ 26 tuổi.Mẹ tôi hỏi gã: “Cháu có cần nhắn tin cho ai đến không để bác gọi?”. Gã bảo:“Cháu là Thuận, mồ côi cha mẹ, ở với chú thím cháu nhưng ông bà ấy đông con vànghèo lắm. Cháu mượn họ cái xe máy đi làm ăn, bây giờ xe hỏng, cháu đang lo”.Nói đoạn, Thuận đưa cho mẹ tôi gói tiền hơn 2 triệu đồng nhờ mẹ tôi mua giúpthuốc men và cơm ăn.

Sau 1 tuần điều trị, bác sĩ hẹnbuổi chiều tháo băng mặt thì sáng tinh mơ, mẹ con tôi không thấy anh ta đâu nữa.Hóa ra, anh ta đã trốn viện với một bức thư để lại: “Tôi nghèo quá, không cótiền thanh toán viện phí. Xin các bác sĩ ghi nợ cho. Khi nào kiếm đủ tiền, tôisẽ quay lại thanh toán. Cảm ơn các bác sĩ”. Mẹ tôi mủi lòng đưa cả số tiền gần 2triệu đồng của người xe ôm gửi cho bác sĩ và mong họ tha thứ cho anh.

Tôi ra viện. Một ngày, tôi và mẹvề tận tỉnh xa thăm Thuận đang ở với chú thím. Thấy anh đang cắm cúi đan rổ trevừa ngẩng mặt, tôi suýt hét lên. Trời đất. Bộ mặt của Thuận bị khâu quá nhiềugiờ méo xệch và đầy sẹo. Răng cửa gãy vì đập miệng vào đầu xe máy. Anh vừa lùn,vừa đen nên trông anh càng dị dạng. Nỗi sợ hãi xót xa khiến tôi nhớ đến lời củaTùng đêm ấy: “Anh mà phát hiện ra thằng nào, anh móc mắt, đập gãy răng nó”.

Còn Thuận, khi gặp mẹ con tôihình như anh xấu hổ nên chỉ lặng im. Điều làm tôi vô cùng ngạc nhiên là sau lầnấy, khi tôi một mình đến thăm anh lần nữa, anh thủ thỉ: “Tôi bị ném một viêngạch to vào đầu nên mới ngã xe đêm ấy. Kẻ đó là ai chắc em biết. Sao em imlặng?”. Tôi nhủn cả người, đành nói thật: “Anh ta yêu em và ghen em. Xin anh thacho anh ấy”. Anh Thuận bảo: “Em không nói, tôi cũng đã tha. Vì anh ta xứng làđàn ông, biết giữ tình yêu cho riêng mình. Còn tôi, tôi để người yêu đi vớingười khác mà bó tay không biết làm gì”.

Tôi thấy thương cảm cho Thuậnquá. Thế mà tôi vừa về đến nhà thì Tùng ập đến. Hắn như tên quỷ sứ, mắt long lênsòng sọc, hét tướng: “Cô đã ăn phải bùa mê tên đó, cô đã yêu nó. Cô giữ gìn thânmình cho tên đó”. Tôi giận sôi lên, cuối cùng tôi chỉ lạnh lùng đáp: “Đúng thế,tôi đã yêu con người ấy vì họ nhân hậu vị tha cho anh. Chúng tôi sẽ cưới nhau”.

Hôm sau tôi tức tốc về quê Thuận,đặt vấn đề yêu anh và muốn cưới anh. Thuận phì cười. Cái mặt như mếu, như hề,trông mới tội nghiệp làm sao. Anh bảo: “Nếu lấy anh chỉ để trả thù thì em đừng.Đó sẽ là bi kịch của hạnh phúc đời em”. Tôi khăng khăng: “Không, em yêu anh thậtlòng”. Thuận khuyên: “Em xinh đẹp, có tiền đồ tương lai, đừng dại dột đánh bạcvới hạnh phúc”. Thuận còn thì thầm: “Ở đầu ngõ nhà anh có một hồn ma điên. Ai điqua ngõ nếu nó nhập vào, sẽ bị nó xui nói những lời điên rồ, vớ vẩn. Chắc em đãbị nó nhập. Hãy về, một tháng sau em quay lại, em sẽ nói khác hôm nay”. Tôi khóctrở về.

Một tuần sau, Tùng đến tìm tôi đểmỉa mai Thuận: “Cái thằng mặt quỷ ấy nó đã gặp tôi. Nó bảo tôi hãy cưới cô đi.Nếu không sẽ ân hận. A thế ra nó ngầm thách thức với tôi là nếu không cưới côthì nó sẽ cưới chứ gì? Thảo nào cô bảo cô và nó sẽ cưới nhau”.

Tháng sau, tôi trở lại quê Thuận.Chú thím anh báo tin anh đã xin vào làm việc ở một xã vùng sâu tỉnh Đắk Lắk. Tôimất liên lạc với anh từ đó.

Sau khi ra trường 1 năm, tôi vàolàm việc ở một công ty lớn và có chút thu nhập. Một lần nghĩ đến Thuận cùng móntiền anh nợ bệnh viện hồi nào, tôi liền tìm đến ông bác sĩ điều trị cho anh đểthanh toán. Nào ngờ ông bác sĩ bảo: “Anh ta đã thanh toán ngay sau đó vài tháng,nói rằng tiền đan rổ rá ở quê. Tôi có hẹn anh ấy khi nào có điều kiện thì quaylại đây tôi thẩm mỹ lại mặt cho nhưng anh ấy bảo không cần vì công việc và cuộcđời anh ấy không còn cần đến bộ mặt”.

Vậy mà 5 năm sau tôi mới có dịpđến công tác ở Đắk Lắk. Lần này tôi rắp tâm tìm bằng được Thuận. Tưởng anh đã cóvợ con đề huề và đang làm công việc về trồng trọt với những héc ta rừng bạtngàn. Nào ngờ anh đang cặm cụi trong một nghĩa trang gần một ngàn ngôi mộ. Tôiđứng lặng nhìn anh: Già, đen, xù xì, dị dạng... còn xấu hơn các nhân vật quỷ mặtngười trong các truyện cổ tích. Tôi cố nén cho nước mắt khỏi chảy ra. Anh thìrun rẩy nhìn tôi mà không nói gì.

Mãi sau Thuận mới kể: “Tùng nămấy đã tìm vào đây dọa anh. Bảo vì anh mà em không lấy hắn ta. Hắn bảo nếu hắnkhông lấy được em thì hắn sẽ giết chết anh. Nhưng khổ thân hắn. Nói chưa đầytháng sau, hắn đã bị tạt acid vì cô tình nhân bị hắn bỏ rơi. Hắn giờ mặt mũi rúmró, ngồi một chỗ làm vi tính không tiếp xúc với ai. Thỉnh thoảng vẫn viết thưcho anh qua mạng của một anh bạn. Hắn còn bảo sẽ có dịp lên Tây Nguyên này dạyanh làm vi tính...”.

Tôi nghe Thuận kể mà ngây mặt.Hỡi ôi, Tùng bây giờ là người mặt quỷ hay vẫn là quỷ mặt người?

Theo Thegioiphunu