Cha mẹ thương con quá lạ lùng

Thứ hai, 16/01/2017 06:45
Cha mẹ thương con là một lẽ tất nhiên, vì thế chuyện tưởng dễ, rất dễ nhưng thật ra lắm lúc cũng rắc rối.
Cha mẹ thương con là một lẽ tất nhiên, vì thế chuyện tưởng dễ, rất dễ nhưng thật ra lắm lúc cũng rắc rối.

Tôi biết 1 gia đình, hễ những dịp bạn bè của chồng/vợ kéo đến nhà ăn uống, bia bọt lai rai nhân dịp gì đó, sau khi tiễn khách ra về là gia chủ cãi nhau chí chóe. Nỗi hậm hực đè nén suốt cả buổi, giờ mới “bung” ra, người chồng cằn nhằn: “Anh đã nói với em nhiều lần rồi, trước mặt khách, em đừng có khen, đừng nói vống về “cậu ấm” nhà mình nữa. Nếu sau này biết rõ, họ sẽ nghĩ thế nào?”. Người vợ ngạc nhiên: “Ơ hay, khen con mà anh cũng khó chịu nữa à? Sao anh ích kỷ, độc đoán thế?”.

Sở dĩ, người chồng cáu gắt vì cậu con trai lớn năm nay đã ngoài 20 nhưng chẳng nghề ngỗng gì. Mới làm công ty này chừng vài tháng nhưng lười biếng nên cậu tự động nghỉ, đàn đúm bạn bè lêu lổng. Bố mẹ xin cho làm công ty khác nhưng do vô kỷ luật nên bị đuổi, lại suốt ngày ăn bám bố mẹ. Vợ chồng khổ tâm lắm, răn dạy mãi vẫn chưa đâu vào đâu. Thế nhưng khi bạn bè đến chơi nhà, gọi con xuống “chào người lớn” cho phải phép, bao giờ người vợ cũng hào hứng giới thiệu con trai mình “rất ngoan,  lúc nhỏ cháu học giỏi nhất trường, nay đang là kỹ sư tin học của một công ty uy tín, lương tháng chục triệu”. Nhiều người khen rồi hỏi xã giao vu vơ về tính năng của phần mềm nọ chống virus mới lưu hành, sự cố kia trên máy tính đặng nhờ tư vấn. Cậu “kỹ sư” ngẩn tò te trước tình huống bất ngờ, không lường trước nên lúng ba lúng búng. Thế là ông bố phải nói cười giả lả, lái qua chuyện khác để con mình lấy cớ dọt lẹ.

***

Nhiều người thương con một cách lạ lùng, mù quáng. Họ nghĩ rẳng, nếu nói con mình hư hỏng, yếu kém khác nào gián tiếp thừa nhận không biết dạy con. Ngày kia, một đồng nghiệp đến tận nhà chị Phụng - bạn tôi - đòi nợ! Chị hoảng hồn, ngơ ngác không hiểu cớ sự ra làm sao. Sau khi nghe giải thích, đưa ra các chứng cứ rõ ràng, chị mới biết lâu nay cậu con trai quý hóa lén lút vay tiền mà chị không hề hay biết. Phải xử lý thế nào đây? Chị bấm bụng trả tiền cho bạn rồi thú thật: “Con tôi hư lắm. Nếu chị thương tôi, thương cháu thì đừng bao giờ cho mượn nữa”.

“Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”. Đến nước này, lại là chỗ bạn bè thân tình, sao không nói thật để cùng ngăn ngừa phiền toái do con gây ra? Vậy mà vẫn có những ông bố/bà mẹ cứ nói như hát hay: “Con mình có chí tiến thủ lắm nha. Tiền vay của chị là cháu đầu tư mua sắm dụng cụ nghiên cứu sản phẩm mới. Nay mai cháu mở xưởng sản xuất chắc chắn thành công to”. Nói nghe “oách xà lách”, dù họ thừa biết con mình vay tiền chỉ “nướng” vào sòng bạc, đề đóm... Cách xử lý ấy có là khôn ngoan? Chỉ biết rằng, sau đó dẫu có răn đe, mắng con như tát nước nhưng rồi họ lại tiếp tục bấm bụng trả nợ!

12514516.jpg
 Việc nuôi con, giáo dục con là trách nhiệm cả 2 vợ chồng. Vậy mà có những lúc chồng/vợ lại giấu tiệt nhau lỗi lầm của con. Vì thế, khi mọi việc vỡ lở lại thành lớn chuyện, khó có cơ hội sửa sai. (Ảnh minh họa)

Con của chị bạn tôi, do thua cá độ đá banh qua mạng một số tiền quá lớn, chẳng rõ nó tỉ tê, khóc lóc thế nào mà chị mềm lòng, rồi giấu chồng cầm “sổ đỏ” ra ngân hàng vay tiền trả nợ. Đến khi người chồng biết được cách giải quyết thậm thụt ấy, cả nhà có nguy cơ chuyển hộ khẩu thường trú ra… đê.

Trước sai lầm của con, nếu người vợ thẳng thắn trao đổi, bàn bạc với chồng thì có thể sẽ tìm được cách giải quyết khác. Hơn nữa, điều quan trọng nhất là cách xử lý theo kiểu “cá chuối đắm đuối vì con” chỉ khiến con hư đốn ỷ lại, cứ nghĩ bố mẹ giàu, cần tiền là có tiền nên tiếp tục lao theo vết xe đổ.

Những lúc trò chuyện thân tình, nhiều ông bố, bà mẹ cho biết, điều kỳ vọng nhất đối với con là sau này chúng tiếp tục tiếp nối công việc của họ. Ước mơ ấy chính đáng, chẳng có gì sai. Có điều, cần suy nghĩ, sự nghiệp cả đời lao tâm, lao lực gầy dựng có được con cái chia sẻ, tán thành không? Từ người bán sách dạo ở bến xe, nhà ga, bến tàu, anh bạn tôi trở thành một ông chủ làm sách tư nhân thuộc loại “có máu mặt”, tạo dựng được thương hiệu lớn. Anh đầu tư máy in, mua bản thảo, lập hệ thống phát hành nên hoàn toàn sống khỏe với nghề.

Khi các con lớn lên, anh dần dần từng bước “chuyển giao công nghệ”, mong muốn chúng tiếp tục phát huy thương hiệu như một cách làm vẻ vang gia đình. Than ôi, con anh lại có sở thích khác. Chúng muốn bố mẹ cho tiền đầu tư vào lãnh vực địa ốc, thị trường chứng khoán... “Cha mẹ sinh con, trời sinh tính”. Trong khi anh cương quyết từ chối, vợ anh lại khác. Chỉ vì không đồng tình trong việc hướng nghiệp cho con nên vợ chồng anh hục hặc mãi, dù cùng thương con, làm mọi việc chỉ vì con.

Theo Phụ nữ Việt Nam

XEM THÊM:
Ý kiến của bạn !
Xem thêm

Truyền hình Việt NamNet